Chương 42: (Vô Đề)

"Tô Cẩn Ngôn? Sao lại là Tô Cẩn Ngôn? Sao hắn lại xuất hiện ở đây?"

Bạch Tử Ngọc lẩm bẩm, không thể tin nổi. Những người khác cũng không biết phải làm gì, dù trước đó đã nghe tin Tô Cẩn Ngôn ở Tô Thành, nhưng Tô Loan vẫn không khỏi biến sắc.

Năm đó, Tô Cẩn Ngôn nổi danh toàn thiên hạ, tài hoa tuyệt diễm. Ba tuổi biết văn, năm tuổi giỏi võ, dung mạo lại vô cùng tinh xảo, đẹp đẽ như ngọc.

Cầm kỳ thi họa, cưỡi ngựa bắn cung, kiếm pháp, hắn đều đã học qua. Khi đó, Tô gia lấy hắn làm niềm tự hào, tài năng của hắn gần như che lấp tất cả những hậu duệ cùng thế hệ của các gia tộc lớn. Các thế gia khác mỗi ngày đều lấy Tô Cẩn Ngôn làm gương răn dạy con cái. Dân chúng thì không ngớt lời ca ngợi, còn các vương công quý tộc thì tranh nhau kết giao với hắn, thậm chí các hoàng tử và công chúa cũng muốn dựa vào hắn để mượn thế.

Càng lớn, danh tiếng của Tô Cẩn Ngôn càng vang xa. Không chỉ tài hoa ngời ngời, dung mạo của hắn còn khiến cả thiên hạ kinh diễm. Khi đó, ở kinh thành còn lưu truyền những bài đồng dao về Tô Cẩn Ngôn. Dù là nam hay nữ, ai cũng ngưỡng mộ hắn vô cùng. Không biết bao nhiêu tiểu thư quý tộc vì hắn mà si mê, phất cờ reo hò.

Thiếu niên Tô Cẩn Ngôn thực sự là một người tài năng xuất chúng, mỗi cử chỉ, nụ cười, hay một cái liếc mắt của hắn đều dễ dàng làm lay động tâm hồn của biết bao người.

Bạch Tử Ngọc đối với điều này cảm nhận rất rõ ràng, bởi vì hắn và Tô Cẩn Ngôn được gọi là "kinh thành song tuyệt". Vậy nên, bất kể ở trường hợp nào, sự kiện nào, hắn đều bị đem ra so sánh với Tô Cẩn Ngôn. Nhưng hầu như lúc nào hắn cũng thua kém Tô Cẩn Ngôn, dù là ở phương diện nào cũng không thể vượt qua. Tô Cẩn Ngôn như một ngọn núi khổng lồ vô hình, đè nặng lên đầu tất cả các hậu duệ thế gia và người cảm nhận rõ ràng nhất chính là Bạch Tử Ngọc.

Từ khi Tô Cẩn Ngôn ra đời, hắn luôn bị áp lực đến mức không thở nổi. Ngay cả khi Tô Cẩn Ngôn đã biến mất suốt 5 năm, ngọn núi ấy vẫn không ngừng đè nặng lên hắn.

Tóm lại, Tô Cẩn Ngôn gần như là cơn ác mộng của tất cả những người cùng thế hệ.

Nhưng một thiếu niên tài năng xuất chúng như vậy vào năm hắn mười lăm tuổi, lại xảy ra một biến cố kinh thiên động địa. Chỉ sau một đêm, hắn trở thành cấm kỵ của Tô gia. Cả Tô gia giữ kín mọi chuyện, thậm chí còn tuyên bố với bên ngoài rằng từ nay Tô gia không còn Tô Cẩn Ngôn.

Cả kinh thành rúng động, không ai ngờ thiếu niên tài hoa ấy lại có kết cục như vậy. Hắn vốn không nên gặp phải kết cục như thế.

Nhưng không ai biết đã xảy ra chuyện gì. Từ ngày đó, không ai còn thấy Tô Cẩn Ngôn xuất hiện nữa.

Có tin đồn rằng, Tô Cẩn Ngôn vì tự cao tự đại, không coi ai ra gì, làm sai chuyện lớn khiến gia chủ Tô gia, cũng chính là phụ thân hắn, nổi giận. Vì vậy, hắn bị xoá tên khỏi gia phả và bị đuổi hoàn toàn khỏi kinh thành.

Cũng có tin đồn rằng, Tô Cẩn Ngôn được nuông chiều nên sinh ra ngỗ nghịch, làm chuyện đại nghịch bất đạo khiến mẫu thân hắn tức giận, dẫn đến việc cả Tô gia không thể dung tha cho hắn.

Lại có tin rằng, Tô Cẩn Ngôn dù có diện mạo như tiên giáng thế, nhưng trong lòng lại ác độc. Hắn vì hãm hại huynh đệ trong nhà mà bị Tô gia xoá tên.

Thậm chí còn có tin đồn, thực ra Tô Cẩn Ngôn đã chết khi tài năng của hắn nở rộ nhất vào năm mười lăm tuổi.....

Tóm lại, có vô số lời đồn về Tô Cẩn Ngôn, nhưng không lời nào được kiểm chứng. Tô gia cũng giữ kín chuyện này, bất kỳ ai cũng không được nhắc đến người này. Chính vì vậy, Tô Cẩn Ngôn càng trở nên thần bí hơn.

Nhưng những lời đồn này, Bạch Tử Ngọc chẳng tin chút nào.

Tô Cẩn Ngôn, Tô Cẩn Ngôn, vì sao ngươi lại trở về?

Nhìn người nọ chậm rãi từ đỉnh núi đi xuống, tựa như tiên giáng thế, càng lúc càng gần. Dân chúng tự giác tránh ra, nhường một con đường rộng lớn. Khung cảnh vốn ầm ĩ bỗng chốc trở nên yên tĩnh, ánh mắt mọi người đều dán chặt vào hắn, theo từng bước chân chậm rãi của hắn mà di chuyển.

Sắc mặt của vài vị công tử thế gia ở đây đều không được tốt, hiển nhiên là họ nhớ lại những năm tháng bị Tô Cẩn Ngôn đè bẹp, nỗi sợ hãi dường như vẫn còn in đậm trong lòng họ.

Tôn Tử Bách không biết từ khi nào đã chạy đến trước mặt Tô Cẩn Ngôn.

Kiệu mềm chậm rãi hạ xuống đất, hai người khiêng kiệu vững vàng đặt xe lăn xuống. Mọi người thậm chí không nhận ra hắn đang ngồi trên xe lăn, chỉ thấy vị Thế tử danh tiếng vang xa của chúng ta đã chạy đến trước mặt "tiên nhân", vẻ mặt đầy ân cần.

"Cẩn Ngôn, ngươi cuối cùng cũng đến, ta đã mong chờ đến mòn mỏi."

Tô Cẩn Ngôn khẽ ngước mắt nhìn Tôn Tử Bách, trong đáy mắt lộ ra chút ý cười hài hước, "Thế tử chẳng phải đang mải xem diễn đến mê mẩn sao?"

"Làm gì có!"

Tôn Tử Bách nhanh chóng vòng ra phía sau hắn, đẩy Ba Thuần vạm vỡ sang một bên, "Để ta đẩy ngươi."

Rõ ràng thấy được, mối quan hệ giữa hai người dường như rất tốt.

Nhưng... thật kỳ lạ, thật quái dị, thật khó chịu.

Vì sao người tài năng xuất chúng nhất lại đi chung với một kẻ ăn chơi trác táng khét tiếng?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!