Chương 43: (Vô Đề)

Sau bữa trưa, Trần Vãn nhanh tay giành rửa bát. Cả cô và Khương Ngôn Hân đều không phải người lười biếng, chuyện nấu nướng, dọn dẹp đều tranh nhau làm. Tần Kha nếu không bị thương cổ tay thì cũng đã lao vào giúp một tay rồi.

Không tranh lại được Trần Vãn, Khương Ngôn Hân đành dắt tay nhóc con đi dạo trong xe cho tiêu cơm. Nhóc con líu lo đi theo mẹ, mỗi lần đi qua Trần Vãn lại chạy đến ôm chân làm nũng rồi mới đi tiếp. Trần Vãn tay đang dính nước nên chỉ có thể cười dỗ dành bé.

Tần Kha nhìn gia đình hạnh phúc trước mắt mà mắt cay cay. Cô lại nhớ đến Yên Yên. Nếu không phải tận thế bất ngờ ập đến, hai người bọn họ còn mấy tháng nữa là kết hôn rồi.

Tần Kha quay mặt đi, không muốn làm ảnh hưởng đến không khí vui vẻ của mọi người. Thực ra cô rất vui vì còn có thể nhớ về Yên Yên, nhưng cô cũng sợ hãi. Cô sợ 5 năm, 10 năm nữa, hình bóng ấy sẽ phai nhạt dần trong ký ức, cho đến khi cô không còn nhớ rõ khuôn mặt người yêu nữa.

Tần Kha mím môi đứng dậy, đi đến tủ sách, lấy một cuốn tiểu thuyết ABO ra đọc để che giấu cảm xúc. Trần Vãn và mọi người đã giúp cô rất nhiều, cô không muốn họ phải lo lắng thêm cho mình.

Khi Trần Vãn dọn dẹp xong, Tần Kha đã gấp bàn ăn lại, mở ghế sofa ra thành giường, nằm đọc một cuốn tiểu thuyết khác mà hai người kia chưa đọc.

Khương Ngôn Hân lúc này đã ôm nhóc con lên giường kể chuyện. Nhóc con vừa nghe chuyện vừa đung đưa chân, trông vô cùng thoải mái.

Nghe thấy tiếng bước chân của Trần Vãn, Khương Ngôn Hân dừng kể, nhìn cô nói: "Lại đây với hai mẹ con em nào."

Trần Vãn nghĩ bụng chắc lại làm gối ôm cho Khương Ngôn Hân ngủ thôi, cũng chẳng phải lần đầu, bèn đồng ý: "Được rồi, để chị nằm trong cùng."

Chưa kịp leo lên giường thì cổ tay cô đã bị Khương Ngôn Hân giữ lại: "Không cần, chị nằm ngoài là được, em và Dương Dương dịch vào trong."

Nói xong, không đợi Trần Vãn phản ứng, cô đã bế nhóc con dịch vào trong, chừa lại một khoảng trống đủ rộng cho Trần Vãn.

Trần Vãn đành nằm xuống bên ngoài. Nhóc con thấy Mommy đến thì vẫy tay chào đầy nghĩa khí: "Mommy, chúng mình cùng nghe mẹ kể chuyện nhé."

Trần Vãn cười với con: "Được, Mommy nghe cùng con."

Khương Ngôn Hân cầm sách tiếp tục kể chuyện. Lúc này nắng chiều rực rỡ nhất, Trần Vãn bảo hệ thống rửa sạch bên ngoài xe, rồi nâng các tấm thép bảo vệ lên. Ánh nắng chan hòa chiếu vào trong xe, hắt lên giường nơi ba người đang nằm.

Nắng ấm áp, giọng kể chuyện của Khương Ngôn Hân lại dịu dàng, Trần Vãn thiếp đi lúc nào không hay.

Nhóc con vừa nghe chuyện vừa để ý xung quanh, đương nhiên nhìn thấy Mommy ngủ gật. Bé đung đưa chân, mắt cười híp lại thành hình trăng khuyết, thích thú ngắm nhìn Trần Vãn.

Khương Ngôn Hân thấy con gái lơ đễnh, không chú ý nghe mình kể, bèn nhìn theo ánh mắt con, phát hiện bé đang cười trộm nhìn Trần Vãn.

Bị mẹ phát hiện, nhóc con thì thầm vào tai Khương Ngôn Hân: "Mommy ngủ rồi ạ."

Khương Ngôn Hân cười nhẹ lắc đầu, hôn lên trán con: "Rõ ràng là dỗ con ngủ, thế mà con chưa ngủ Mommy đã ngủ trước rồi. Kể nốt chuyện này là con phải ngủ ngoan đấy nhé."

"Vâng ạ." Nhóc con ngoan ngoãn gật đầu.

Kể xong câu chuyện cuối cùng, nhóc con vẫn tỉnh như sáo, mắt mở thao láo. Khương Ngôn Hân phải vỗ về mãi bé mới chịu ngủ.

Dỗ con ngủ xong, bản thân Khương Ngôn Hân cũng buồn ngủ rũ rượi. Cô đắp chăn cho con, rồi rúc vào lòng Trần Vãn, tìm một tư thế thoải mái và chìm vào giấc ngủ.

Dưới ánh nắng ấm áp, khi Trần Vãn tỉnh dậy đã là hơn ba giờ chiều. Quá trình nâng cấp xe đã diễn ra được 5 tiếng. Khương Ngôn Hân trong lòng cô vẫn đang ngủ say.

Đã có kinh nghiệm mấy lần trước nên lần này Trần Vãn khá bình tĩnh. Cô ngắm nhìn Khương Ngôn Hân một lúc, càng ngắm càng không nỡ rời mắt, nhất là đôi môi căng mọng kia cứ làm cô nhớ đến giấc mơ hôm nọ. Ngắm một hồi, Trần Vãn thấy khát nước, nhưng lại sợ đánh thức người trong lòng, hoặc có lẽ chính bản thân cô cũng không nỡ buông tay.

Lần này cô không nằm cứng đờ như trước mà vòng tay trái ôm lấy eo Khương Ngôn Hân, không nỡ buông ra.

Khương Ngôn Hân ngủ mơ màng, cọ quậy trong lòng Trần Vãn vài cái rồi từ từ mở mắt. Đôi mắt còn vương hơi sương nhìn Trần Vãn, giọng nói khàn khàn: "Mấy giờ rồi?"

"Hơn ba giờ rồi. Còn mệt không? Buồn ngủ thì ngủ thêm chút nữa đi." Trần Vãn không nhận ra giọng mình lúc nói chuyện với Khương Ngôn Hân dịu dàng hơn bình thường rất nhiều.

Cảm nhận được cánh tay ôm eo mình, Khương Ngôn Hân rúc sâu hơn vào lòng Trần Vãn: "Không ngủ nữa, chị ôm em nằm thêm một lát đi."

"Được." Trần Vãn đáp, nhưng tai lại bắt đầu đỏ lên. Bởi vì Khương Ngôn Hân sau khi tỉnh dậy bắt đầu không yên phận, ngón tay lúc thì sờ cổ, lúc lại nghịch ngón tay phải của cô, khiến Trần Vãn căng thẳng vô cớ.

Khương Ngôn Hân nhìn bộ dạng của Trần Vãn thì buồn cười. Cô chỉ mới cọ cổ, nghịch tay chút thôi mà người này đã xấu hổ đỏ tai thế kia rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!