Chương 38: (Vô Đề)

Khương Ngôn Hân lim dim mắt, thầm vui vẻ nghĩ đến viễn cảnh chinh phục được Trần Vãn.

Thấy Khương Ngôn Hân im lặng không nói gì, cũng không nhìn mình nữa, Trần Vãn mới dám thở phào nhẹ nhõm, nhịp tim dần trở lại bình thường.

Không biết có phải ảo giác không, nhưng cô ngửi thấy mùi nho thoang thoảng trên người Khương Ngôn Hân. Kiếp trước cô rất thích ăn nho, mà từ khi xuyên đến thế giới này, đừng nói là nho, đến quả dại cũng chưa được nếm. Vì thế, cô không kìm được mà ghé sát lại hít hà vài hơi.

Khi đã bình tĩnh lại, đầu óc Trần Vãn bắt đầu hoạt động trở lại. Cô chợt nhận ra có điều không ổn. Rõ ràng tối qua cô nằm trong cùng cơ mà, sao sáng ra lại nằm giữa thế này? Nhóc con mới là người nằm giữa chứ?

Biết Khương Ngôn Hân chỉ đang giả vờ ngủ, Trần Vãn không kìm được tò mò hỏi: "Ngôn Hân, tối qua chị nằm trong cùng mà? Sao giờ Dương Dương lại nằm trong góc thế kia?"

Khương Ngôn Hân hé mắt, vẫn nằm sấp trong lòng Trần Vãn, nhướng mày hỏi ngược lại: "Muốn biết à?"

Trần Vãn hối hận ngay lập tức. Khương Ngôn Hân vừa mới yên được một lúc, cô lại tự mình chui đầu vào rọ. Phen này lại nguy to rồi.

Nhưng thấy Khương Ngôn Hân nhìn mình chằm chằm chờ đợi câu trả lời, cô đành gật đầu.

Khương Ngôn Hân nhìn biểu cảm của Trần Vãn đầy hứng thú, cười tủm tỉm: "Muốn biết thì gọi một tiếng bà xã nghe xem nào."

Tai Trần Vãn đỏ bừng. Cô biết ngay là không đơn giản mà!

Nhưng Khương Ngôn Hân đã nói thế rồi, không gọi cũng kỳ. Trần Vãn ngượng ngùng mở miệng: "Bà xã, chị muốn biết."

Nghe tiếng gọi ngọt ngào, mắt Khương Ngôn Hân sáng rực. Ngón tay cô nghịch ngợm vẽ vòng tròn trên cổ Trần Vãn khiến cô nhột nhạt. "Ngoan lắm. Muốn biết thì em nói cho nghe. Đương nhiên là do chị ngủ không ngoan, lăn qua người Dương Dương, rồi còn ôm em vào lòng ngủ nữa chứ."

Trần Vãn vừa xấu hổ vừa nhột, nhưng đầu óc vẫn còn tỉnh táo hơn lúc nãy. Cô tự nhận mình là người đứng đắn, làm gì có chuyện ôm người khác vào lòng ngủ!

"Thôi đi, lý do này chỉ lừa được Dương Dương thôi." Trần Vãn bĩu môi, rõ ràng không tin.

Khương Ngôn Hân rúc đầu vào ngực Trần Vãn cười rung người, một lúc sau mới dụi đầu làm nũng: "Không tin em à? Thôi được rồi, lý do khác nhé. Em sợ Dương Dương ngủ say lăn lung tung không an toàn nên chuyển con bé vào sát tường."

Trần Vãn hừ nhẹ một tiếng, vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng. Nhưng cô cũng chẳng nghĩ ra lý do nào khác. Chẳng lẽ Khương Ngôn Hân chuyển chỗ con là để ngủ với cô? Ý nghĩ này quá tự luyến rồi, người ta đang ngủ ngon lành, ai rảnh mà làm thế?

Thôi kệ, dù sao cũng ngủ xong rồi, nghĩ nhiều làm gì. Cô cũng chỉ thuận miệng hỏi cho biết thôi.

Nhưng Khương Ngôn Hân đâu dễ dàng buông tha cô. Cô chọc nhẹ vào ngực Trần Vãn: "Vừa nãy chị hừ em đấy à?"

Giọng điệu cô pha chút tủi thân, nhưng nghe giống làm nũng hơn.

Trần Vãn nhận ra điều đó nhưng lại nghĩ mình ảo tưởng. Khương Ngôn Hân mà lại làm nũng với cô sao?

Nghĩ mãi không ra, cô đành dùng giọng điệu ôn hòa giải thích: "Chị đâu có hừ em, vừa nãy cổ họng hơi khó chịu nên hắng giọng thôi, không có ý gì đâu."

Nghe giọng dỗ dành của Trần Vãn, Khương Ngôn Hân thấy trong lòng ngọt ngào, lại dụi đầu vào ngực cô: "Thế còn tạm được. Chị mà dám hung dữ với em, em và Dương Dương sẽ nghỉ chơi với chị luôn."

Giọng điệu vẫn mềm mại như tơ, rõ ràng là đang làm nũng tiếp.

Tiếc thay Trần Vãn là "gái thẳng" chính hiệu, chẳng hiểu ý tứ sâu xa gì, chỉ theo bản năng dỗ dành: "Được rồi, chị nào dám hung dữ với em chứ?"

"Thế mới ngoan." Khương Ngôn Hân thì thầm trong lòng Trần Vãn, cô thích nghe Trần Vãn dỗ dành mình như thế này.

Đúng lúc Khương Ngôn Hân đang tận hưởng khoảnh khắc ngọt ngào thì nhóc con trong góc giường cựa mình tỉnh dậy. Bé dụi mắt nhìn mẹ và Mommy, cảm thấy có gì đó sai sai.

Bé ngồi dậy, gãi gãi mái tóc lởm chởm, ngơ ngác suy nghĩ. Phải mất nửa phút sau bé mới nhớ ra: Tối qua mình nằm giữa mẹ và Mommy mà! Sao giờ Mommy lại nằm giữa?

Đôi chân ngắn của bé đạp đạp chăn. Khương Ngôn Hân vốn không ngủ thật, thấy con tỉnh liền ngồi dậy vươn vai, cười hỏi: "Dậy rồi hả con yêu? Tối qua ngủ ngon không?"

Nhóc con gật đầu, nhưng vẫn không nén được tò mò: "Mẹ ơi, tối qua con nằm giữa mà, sao giờ Mommy lại nằm giữa thế ạ?"

Trần Vãn nhìn sang Khương Ngôn Hân. Vừa nãy cô bịa ra đủ lý do, cái sau nghe còn có lý một chút. Giờ xem em giải thích với con thế nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!