Khương Ngôn Hân trêu chọc nhóc con một lúc mà mặt không đổi sắc, rồi đặt bé vào lòng Trần Vãn: "Con chơi với Mommy một lát nhé, mẹ đi nấu cơm cho cả nhà."
"Vâng ạ ~" Nhóc con đã tỉnh ngủ hẳn, vui vẻ dụi đầu vào người Trần Vãn làm nũng.
Đợi Khương Ngôn Hân đi khuất, Trần Vãn mới ôm nhóc con hôn chùn chụt hai cái. Vừa rồi may mà có nhóc con giải vây, nếu không bị Khương Ngôn Hân nhìn chằm chằm như thế, cô chẳng biết phải làm sao.
Nhóc con không hiểu sao tự nhiên được Mommy hôn, nhưng vẫn cười khanh khách sung sướng: "Mommy chơi với con đi."
Trần Vãn sao nỡ từ chối cục cưng đáng yêu này, cô đứng dậy xỏ giày, bế nhóc con đi dạo quanh xe.
Khi đi ngang qua bàn ăn, thấy Tần Kha vẫn đang ngủ, nhóc con thì thầm vào tai Trần Vãn: "Mommy ơi, dì vẫn đang ngủ ạ."
"Ừ, mấy hôm nay dì mệt lắm, lại còn bị thương nữa, để dì nghỉ ngơi cho khỏe nhé." Trần Vãn hôn nhẹ lên má con, dặn dò.
"Vâng ạ." Nhóc con gật đầu cái rụp.
Trần Vãn bế nhóc con đi vài vòng rồi tựa vào thành bếp ngắm Khương Ngôn Hân nấu ăn. Cảm nhận được ánh mắt phía sau, Khương Ngôn Hân quay đầu lại, bắt gặp hình ảnh một lớn một nhỏ đang nhìn mình chăm chú.
Thấy mẹ quay lại, nhóc con hỏi: "Mẹ ơi, hôm nay ăn gì thế ạ?"
Khương Ngôn Hân vừa ngâm mộc nhĩ khô và rong biển khô, vừa đáp: "Lần trước lấy được ở cửa hàng tiện lợi khá nhiều đồ khô. Giờ chúng ta không có rau tươi và hoa quả, đành dùng tạm mấy thứ này bổ sung dinh dưỡng vậy. Hôm nay mẹ làm mì rong biển mộc nhĩ cho con nhé, ăn nhiều rau củ mới dễ tiêu hóa, đi ị không bị đau mông."
Nhóc con gật gù ra vẻ đã hiểu. Dù sao bé cũng không kén ăn, cơm bây giờ ngon hơn hẳn mấy thứ đồ ăn ôi thiu trước kia.
"Vâng ạ, con ăn mì." Bé đáp bằng giọng sữa ngọt ngào.
Trần Vãn cũng bắt đầu thấy đói. Con người ta lạ thật, khi đã đạt được mục tiêu này thì lại mơ tưởng đến mục tiêu khác cao hơn. Ví như Trần Vãn bây giờ, dù vật tư không thiếu thốn, nhưng cô lại thèm thịt heo, thịt bò quay quắt. Không biết động vật biến dị ở thế giới này có ăn được không. Dưới bếp lò của xe dã ngoại có sẵn lò nướng, cô thèm ăn thịt nướng quá.
Đang mơ màng nghĩ đến mùi vị thịt nướng, giọng nói vô cảm của hệ thống bất ngờ vang lên trong đầu Trần Vãn.
"Thịt động vật biến dị có thể ăn được. Hơn nữa, tinh hạch của động vật biến dị có giá trị gấp 1000 lần tinh hạch zombie biến dị cùng cấp. Tức là 1 viên tinh hạch động vật tương đương 1000 viên tinh hạch zombie. Vì so với zombie, động vật biến dị có sức tấn công mạnh hơn, mối đe dọa lớn hơn đối với con người. Nhiều loài động vật sau khi biến dị còn thức tỉnh gen cuồng bạo, khó đối phó hơn zombie nhiều, nên tinh hạch của chúng cũng giá trị hơn.
Thịt động vật biến dị cũng chứa nhiều năng lượng hơn thịt thường, là nguyên liệu ẩm thực quý giá trong tận thế."
Hệ thống thao thao bất tuyệt phổ cập kiến thức về độ ngon của thịt động vật biến dị như thể nó đã từng được nếm thử vậy.
Trần Vãn nghe xong thì phấn chấn hẳn lên, hận không thể gặp ngay một con bò hay lợn biến dị nào đó. Cô thèm thịt nướng lắm rồi. Mấy ngày nay chỉ toàn ăn thịt hộp với cá hộp, dù sao cũng không thể so sánh với thịt tươi được.
Nghĩ vậy, cô nhéo tay nhóc con, hỏi: "Dương Dương, con có muốn ăn thịt không?"
Nhóc con giờ đã không còn sợ Trần Vãn nữa, thật thà gật đầu: "Muốn ạ ~"
Bé vốn là một con mèo nhỏ thích ăn thịt mà, đương nhiên là muốn ăn thịt ngon rồi.
Trần Vãn dỗ dành: "Được rồi, Mommy hứa sẽ sớm kiếm thật nhiều thịt ngon cho con ăn."
"Hoan hô!" Nhóc con reo lên đầy tin tưởng, cứ như thể lát nữa Mommy sẽ biến ra thịt tươi ngay lập tức vậy.
Khương Ngôn Hân vừa nấu mì vừa nghe hai người nói chuyện, cười lắc đầu: "Trong tận thế có được bữa cơm nóng đã là quý lắm rồi, hai người còn đòi ăn thịt à? Khó như lên trời ấy."
Nhưng nhóc con tin lời Mommy sái cổ, gật đầu khẳng định: "Thật mà, Mommy bảo kiếm được thịt là kiếm được mà!"
Khương Ngôn Hân không nỡ làm con thất vọng, cười gật đầu: "Được rồi, mẹ tin Mommy con sẽ kiếm được thịt cho con."
Cô nói vậy chỉ để dỗ con thôi, chứ ai chẳng biết tận thế người sống còn khó khăn, nói gì đến động vật, chúng biến dị thành cái dạng gì rồi ai mà biết được.
Nhưng nhóc con nghe mẹ nói vậy thì càng tin tưởng vào lời hứa của Mommy hơn!
Ba người nói chuyện một lúc thì mì chín. Khương Ngôn Hân lấy bốn cái bát ra chia mì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!