Chương 3: (Vô Đề)

"Cô làm gì vậy?"

Vừa thấy Trần Vãn bế thốc con gái lên, Khương Ngôn Hân lập tức hoảng hốt. Bé con là động lực sống lớn nhất của cô trên cõi đời này. Nếu không có con, có lẽ Khương Ngôn Hân đã sớm không trụ nổi nữa rồi.

Bé con cũng mếu máo, nước mắt lưng tròng, những hạt đậu vàng bắt đầu lăn dài trên má. Nhưng cô bé vẫn cố nén không dám khóc to, chỉ dám thút thít nhỏ xíu: "Mommy đừng vứt bỏ Dương Dương có được không? Dương Dương ngoan lắm, sẽ không ăn nhiều cơm đâu, cũng không bướng bỉnh nữa. Mommy đừng ném Dương Dương cho quái vật ăn thịt, Dương Dương sợ lắm..."

Sống trong hoàn cảnh khắc nghiệt này hơn ba tháng, ngay cả một đứa trẻ cũng đã hiểu được không được phép khóc lớn hay la hét, nếu không sẽ dẫn dụ quái vật tới. Trước đây, nguyên thân đã vài lần định vứt bỏ bé con, dù đều bị Khương Ngôn Hân liều mạng ngăn cản, nhưng hành động đó đã để lại bóng ma tâm lý rất lớn cho đứa trẻ. Vì vậy, khi vừa được Trần Vãn bế lên, theo bản năng, bé con cứ ngỡ mình lại sắp bị vứt bỏ.

Trần Vãn không ngờ đứa trẻ lại hiểu chuyện đến đau lòng như vậy. Cô hạ giọng, dịu dàng nói với bé con: "Mommy không vứt bỏ con đâu. Là vì con còn nhỏ, đi chậm quá, Mommy sợ lát nữa người xấu đuổi tới sẽ bắt chúng ta về. Mommy bế con đi thế này sẽ nhanh hơn. Không nói nhiều nữa, chúng ta phải mau chóng rời khỏi đây."

Trần Vãn vừa giải thích cho bé con, cũng là giải thích cho Khương Ngôn Hân đang đứng bên cạnh. Cô nhận thấy Khương Ngôn Hân đã kiệt sức, không còn bế nổi con nữa, nên mới tranh thủ bế bé giúp. Dù sao bây giờ quan trọng nhất là chạy trốn giữ mạng.

"Đi mau." Trần Vãn ôm chặt bé con, quay sang nói với Khương Ngôn Hân.

Khương Ngôn Hân nửa tin nửa ngờ nhìn Trần Vãn. Cô luôn cảm thấy tối nay Trần Vãn cực kỳ lạ lùng, cứ như đã biến thành một người hoàn toàn khác. Nhưng tình thế trước mắt không cho phép cô suy nghĩ nhiều. Đi theo Trần Vãn chạy trốn có lẽ vẫn còn một tia hy vọng sống, cô vội vàng đuổi theo bước chân của Trần Vãn.

May mắn là khu vực này từng được nhóm của Trương Cường dọn dẹp qua một lần, nên ngoài con zombie vừa nãy, trên đường đi họ không gặp thêm con nào khác.

Mười mấy phút sau, ba người Trần Vãn đến trước một tòa nhà cao tầng. Trên đó vẫn còn vài biển quảng cáo từ thời trước tận thế, ẩn hiện dưới ánh trăng mờ ảo. Xung quanh tòa nhà, mấy kiến trúc thấp bé đa phần đã bị thiêu rụi chỉ còn trơ khung, cũng có vài tòa chung cư còn nguyên vẹn, nhưng chưa chắc bên trong đã an toàn.

Trước mặt Trần Vãn có hai con đường. Một là tìm chỗ trốn bên ngoài tòa nhà, như vậy sẽ không phải đi vào trong đối mặt với nguy hiểm chưa biết, nhưng rất dễ bị người của Trương Cường phát hiện. Dù sao địa hình bên ngoài trống trải, không phức tạp như bên trong tòa nhà. Con đường thứ hai là tiến vào trong tòa nhà tìm chỗ ẩn nấp, nhưng bên trong rốt cuộc có gì thì Trần Vãn không thể nắm chắc.

Trần Vãn suy nghĩ vài giây. Cô không có thời gian lãng phí ở đây. Hiển nhiên trốn vào tòa nhà thì tỷ lệ sống sót sẽ cao hơn, lại còn có thể tìm kiếm chút vật tư sinh tồn. Nghĩ vậy, Trần Vãn dứt khoát quyết định tiến vào tòa nhà.

Cô và Khương Ngôn Hân cố gắng đè thấp tiếng bước chân. Cả tòa nhà tối om như mực, khiến Khương Ngôn Hân không kìm được mà xích lại gần Trần Vãn, vô thức nắm lấy vạt áo cô.

Trần Vãn yêu cầu hệ thống bật chức năng quét hình, thận trọng quan sát động tĩnh xung quanh, đồng thời cố gắng không gây ra tiếng động. Cô dẫn Khương Ngôn Hân đi theo cầu thang bộ thoát hiểm lên đến tầng ba. Tại đây, họ đụng độ hai con zombie đang lang thang trong hành lang. Cũng may nhờ hệ thống quét trước, Trần Vãn trao bé con trong lòng cho Khương Ngôn Hân, nhẹ nhàng ra dấu "suỵt" một cái, rồi mới quay người cầm búa, cẩn thận tiếp cận hai con zombie chậm chạp kia.

Con zombie ở gần Trần Vãn hơn là nữ, không biết lúc còn sống đã gặp phải chuyện gì mà đầu lệch hẳn sang một bên, trên cổ có một vết thương rất lớn. Nó di chuyển vô cùng chậm chạp. Trần Vãn nhắm vào vết thương cũ trên cổ nó, vung búa chém xuống. Đầu zombie rơi xuống đất đánh "bộp" một cái, thân thể nó cũng mềm nhũn ngã xuống.

Tuy nhiên, động tĩnh bên này đã kinh động đến con zombie nam cao lớn đang lảng vảng gần cửa thoát hiểm tầng bốn. Hắn quay đầu lại, từng bước từng bước tiến về phía Trần Vãn.

Dù sao cũng chỉ là zombie sơ cấp hành động chậm chạp, Trần Vãn đợi hắn đi xuống đến chiếu nghỉ giữa tầng ba và tầng bốn mới bất ngờ tung một cú đá vào ngực hắn. Tiếc là cơ thể hiện tại của cô quá yếu, cú đá chỉ đủ đẩy lùi con zombie nam đập vào tường. Trần Vãn chớp thời cơ, hai tay siết chặt cán búa, bổ mạnh xuống cổ hắn.

Nhưng tên zombie nam này da dày thịt béo hơn hẳn, nhát búa của Trần Vãn chỉ chém vào được một nửa rồi mắc kẹt vào xương sống của hắn. Trần Vãn thử rút ra nhưng không được.

Lúc này con zombie nam đã đứng vững lại, giơ tay định vồ lấy Trần Vãn. Cô nhanh trí cởi phăng chiếc áo khoác trên người, nhanh chóng quấn lấy cánh tay đang vươn tới của zombie. Một tay cô dùng hết sức bình sinh siết chặt áo khoác để giữ tay hắn, một chân đạp mạnh lên ngực zombie, tay phải liều mạng rút cây búa ra. Cuối cùng, mượn lực đạp từ chân, Trần Vãn mới rút được chiếc búa khỏi cổ zombie. Máu đen hôi thối bắn tung tóe khắp nơi, dính đầy người Trần Vãn.

Tệ hơn nữa là chính cô cũng bị mất đà, ngã phịch xuống đất.

Zombie tuy chậm chạp nhưng khoảng cách quá gần, thấy Trần Vãn ngã xuống, hắn liền lao tới đè lên người cô.

Khi Trần Vãn kịp phản ứng thì đã bị zombie đè chặt dưới thân. Mùi tanh hôi xộc thẳng vào mũi khiến cô suýt nôn mửa. Cái miệng đỏ lòm như chậu máu của con zombie nam đã há to, chuẩn bị cắn vào mặt cô.

Trần Vãn lúc này chẳng còn tâm trí đâu mà thấy ghê tởm, hai tay cô liều mạng đẩy hàm dưới của zombie ra xa. Nhưng sức lực của zombie quá lớn, dù cô có kỹ năng chiến đấu nhưng bị đè ở tư thế bất lợi này thì chẳng thi triển được gì, mắt thấy sắp không chống đỡ nổi.

Khương Ngôn Hân nhìn cảnh tượng Trần Vãn vật lộn với zombie mà lòng nóng như lửa đốt. Cô căm ghét Trần Vãn, nhưng nếu Trần Vãn chết, mẹ con cô cũng khó mà sống sót. Khương Ngôn Hân đặt bé con vào góc tường cầu thang tầng ba, nhỏ giọng dặn dò: "Dương Dương ngoan ngoãn ở đây nhé, mẹ đi giúp Mommy."

Biết con gái nghe lời và hiểu chuyện, cô không dặn dò nhiều, vớ ngay lấy một thanh gỗ gãy vứt lăn lóc ở hành lang, nhanh chân chạy lên chiếu nghỉ giữa tầng ba và tầng bốn.

Thấy gân xanh trên tay Trần Vãn đã nổi lên cuồn cuộn, biết nếu chần chừ thêm nữa thì cả ba sẽ mất mạng, Khương Ngôn Hân nghiến răng, giơ thanh gỗ trong tay lên, đập mạnh vào lưng và cổ con zombie.

Tinh cầu R2 mới xảy ra thảm họa zombie được ba tháng, may mắn là zombie giai đoạn này chưa có trí khôn. Con zombie nam đang đè lên Trần Vãn bị đánh đau, liền quay sang gầm gừ, buông lỏng bàn tay đang bóp vai Trần Vãn, chậm rãi đứng dậy.

Khương Ngôn Hân thấy vậy liền lùi lại vài bậc thang, đứng ở vị trí cao hơn để quan sát. Cô siết chặt thanh gỗ trong tay, biết rõ thứ vũ khí thô sơ này chẳng có mấy tính uy h**p. Nếu Trần Vãn không ra tay kịp thời, tình cảnh của cô sẽ vô cùng nguy hiểm, huống hồ con gái vẫn đang ở cầu thang tầng ba.

Trần Vãn vừa thoát chết trong gang tấc, cả người nồng nặc mùi hôi thối, vai đau nhức vì bị zombie bóp chặt. Nhưng cô không có thời gian để th* d*c, vì con zombie nam kia đã bắt đầu lê bước lên cầu thang, hướng về phía Khương Ngôn Hân.

Trần Vãn chộp lấy cây búa dưới đất, lấy đà chạy vài bước rồi nhảy lên, hai chân đạp mạnh vào thắt lưng zombie khiến hắn mất đà chúi về phía trước. Thừa dịp zombie chưa kịp phản ứng, Trần Vãn xoay người, vung búa chém liên tiếp vào cột sống của hắn. Phải đến nhát thứ tư, khi hai chân cô đè chặt lên người hắn, con zombie mới ngừng giãy giụa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!