Trần Vãn và Khương Ngôn Hân bình tĩnh đến lạ thường. Họ không hoảng loạn la hét hay bỏ chạy như những nạn nhân khác, điều này khiến tên Tiểu Trần và đồng bọn ngạc nhiên.
Tiểu Trần nhíu mày, cảm giác khoái trá khi săn mồi bị giảm đi đáng kể. "Khá lắm, bình tĩnh gớm. Tao muốn xem lát nữa chúng mày còn giữ được vẻ mặt lạnh tanh này không. Lại đây, để anh đeo vòng tay cho các em nào."
Hắn và tên đồng bọn lôi còng tay ra, định còng Trần Vãn và Khương Ngôn Hân lại.
Nhưng bất ngờ thay, Trần Vãn mỉm cười, chủ động đưa tay ra: "Đã đến nước này rồi thì chống cự làm gì cho khổ thân."
Tiểu Trần khoái chí, quay sang đám Omega đang bị còng tay dưới đất, giọng dạy đời: "Chúng mày học tập người ta đi. Đứa nào cũng ngoan ngoãn thế này thì đâu đến nỗi bị trói như súc vật sau khi hầu hạ các anh xong. Lại đây nào em gái, anh hứa sẽ nhẹ tay."
Sự cảnh giác của Tiểu Trần đã giảm đi đáng kể. Hắn nghĩ hai gã Alpha có súng lại phải sợ hai người phụ nữ tay không tấc sắt sao? Còn chuyện mụ béo nói hai người này giết cả con phố zombie, hắn coi đó chỉ là lời vu khống do thù hằn cá nhân.
Thấy Trần Vãn ngoan ngoãn phối hợp, Tiểu Trần nhét súng vào bao da bên hông, cười d*m đ*ng. Một tay hắn cầm còng, tay kia định sàm sỡ khuôn mặt Trần Vãn.
Những người bị giam giữ trong phòng đều nhắm mắt lại, thầm thương cảm cho nạn nhân tiếp theo. Một Omega trẻ tuổi thậm chí còn bật khóc nức nở.
Đúng lúc bàn tay bẩn thỉu của Tiểu Trần sắp chạm vào mặt Trần Vãn, cô nhanh như chớp bẻ ngược cổ tay hắn. "Rắc" một tiếng giòn tan, cổ tay Tiểu Trần gãy gập, rũ xuống một cách quái dị. Cùng lúc đó, tay kia của Trần Vãn đã nhanh chóng rút khẩu súng từ bao da bên hông hắn.
Mọi chuyện diễn ra trong chớp mắt. Đến khi Tiểu Trần kịp hét lên đau đớn thì khẩu súng đã nằm gọn trong tay Trần Vãn.
"Aaa! Con khốn, tao sẽ giết mày!"
Tiểu Trần định dùng tay còn lại tóm lấy Trần Vãn, nhưng làm sao cô để hắn toại nguyện. Cô nhét súng vào thắt lưng, dùng cả hai tay nắm lấy cánh tay lành lặn của hắn, giật mạnh một cái. Cánh tay còn lại của Tiểu Trần bị trật khớp, buông thõng vô dụng.
Lúc này, tên đồng bọn của Tiểu Trần mới phản ứng lại, rút súng định bắn. Nhưng Trần Vãn cũng không vừa, cô túm lấy cổ áo Tiểu Trần, dùng hắn làm lá chắn sống.
"Đoàng!"
Tiếng súng vang lên, viên đạn găm thẳng vào lưng Tiểu Trần. Lợi dụng lúc tên kia còn đang sững sờ, Trần Vãn một tay vẫn giữ chặt Tiểu Trần, tay kia rút súng bắn liên tiếp hai phát vào vai và cổ tay tên đồng bọn. Tài bắn súng của cô cực kỳ chính xác, khẩu súng trên tay tên kia rơi xuống đất ngay lập tức.
Chỉ chờ có thế, Trần Vãn ném Tiểu Trần đang r*n r* sang một bên, lao tới đá tên đồng bọn văng vào tường. Hắn đau đớn gập người lại. Trần Vãn thuận tay nhặt khẩu súng rơi dưới đất lên.
Tên bị đá vẫn còn già mồm: "Mẹ kiếp, mày cứ đợi đấy! Anh Phùng sẽ không tha cho mày đâu! Mày mà đụng vào tao nữa, tao thề sẽ hành hạ mày và con bạn gái mày đến chết rồi ném cho zombie ăn!"
Trần Vãn lạnh lùng bước tới, tung một cú đấm toàn lực vào mặt hắn. Mặt tên kia lệch hẳn sang một bên, phun ra một ngụm máu lẫn cả chục cái răng gãy. Chưa hả giận, cô bồi thêm mấy cú đạp trời giáng khiến hắn nằm bẹp dưới đất van xin: "Đừng giết tôi! Cầu xin cô đừng giết tôi! Tất cả là do anh Phùng sai khiến, tôi vô tội mà!"
Tên này sợ đến mức co rúm lại, máu chảy đầm đìa. Còn Tiểu Trần lúc này đang r*n r* vì vết đạn bắn sau lưng. Trần Vãn nhìn hắn như nhìn đống rác rưởi, không chút nương tình đạp mạnh một cái khiến hắn đập đầu vào tường rồi trượt xuống đất, chỉ còn lại hơi tàn để thở.
Trần Vãn lục soát trên người hai tên này tìm chìa khóa còng tay. Thấy tình cảnh thê thảm của những người bị giam giữ, bản năng mách bảo cô phải cứu họ.
Trong lúc cô đang tìm chìa khóa, tên đồng bọn của Tiểu Trần lại giở trò, định dùng cánh tay còn lại bóp cổ cô.
Trần Vãn đã sớm đề phòng, chỉ cần giật mạnh một cái, cánh tay đó lập tức bị trật khớp. Giờ thì cả hai tên đều nằm im như cá trên thớt, chỉ biết van xin tha mạng: "Đừng giết tôi, tôi sẽ đưa hết vật tư cho cô, xin cô tha cho tôi con đường sống."
Trần Vãn chẳng thèm để ý đến lời van xin của bọn cặn bã này. Tìm mãi không thấy chìa khóa, cô lại móc được một con dao găm từ túi quần tên đồng bọn. Cô lẩm bẩm: "Dùng tạm cũng được."
Thấy cô cầm dao, tên kia sợ đến mức nước mắt nước mũi chảy ròng ròng: "Cầu xin cô đừng giết tôi, tôi không dám nữa đâu!"
Trần Vãn hừ lạnh: "Loại người như các người có chết cũng không biết hối cải đâu. Tiết kiệm sức lực đi, để dành mà chịu đựng cơn thịnh nộ của mọi người."
Ý cô là những nạn nhân trong phòng này, nhưng hai tên kia đau quá nên chẳng để ý đến chi tiết đó.
Không tìm thấy chìa khóa, Trần Vãn đoán bọn giả danh cảnh sát này vốn chẳng có ý định thả người nên không giữ chìa khóa làm gì.
Nghĩ vậy, cô cầm dao găm đi đến chỗ các Omega đang ngồi, dùng sức mạnh hơn người chặt đứt xích còng tay. Tuy còng vẫn còn trên tay nhưng ít nhất họ đã có thể cử động tự do.
Những người được giải thoát, người thì rối rít cảm ơn, người thì khóc nấc lên, có người lại đờ đẫn như con rối mất hồn.
Cuối cùng, Trần Vãn đến trước mặt người phụ nữ Alpha bị xích cả tay lẫn chân trong góc phòng. Cô chặt đứt xích chân rồi đến xích tay cho cô ấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!