Trần Vãn vội vàng cười xòa, giải thích: "Chúng tôi may mắn tìm được nước và thức ăn trong một tòa chung cư gần đây. Chứ trước đó á, chúng tôi muốn bao nhiêu lôi thôi có bấy nhiêu lôi thôi, nhắc đến lại muốn khóc."
Người đàn ông mặc cảnh phục thấy cô lẻo mép thì không muốn đôi co nhiều. Một tên khác đứng sau hắn chĩa súng vào hai người, quát: "Bớt nói nhảm! Vào trong sảnh gặp cục trưởng chúng tao rồi nói chuyện. Bỏ hết dao trên tay xuống!"
Thấy bên này có người sống sót mới đến, mấy tên mặc cảnh phục ở đại sảnh cũng tiến lại gần, trong đó có hai tên cầm súng để hỗ trợ.
Trần Vãn mỉm cười với bọn chúng, tay vẫn nắm chặt dao, trong đầu tính toán chiến lực. Nếu chỉ có hai tên trước mặt thì dễ giải quyết, nhưng giờ lại có thêm hai tên cầm súng bao vây, tình thế trở nên bất lợi. Trần Vãn đành tạm thời thỏa hiệp, ra hiệu cho Khương Ngôn Hân cùng bỏ dao xuống đất.
Đến lúc này, Trần Vãn có thể khẳng định chắc chắn bọn người này không phải cảnh sát thật. Trong tận thế, cảnh sát cũng có gia đình, không thể nào cứ khư khư ở lại đồn cảnh sát mãi được. Hơn nữa, ở một cái huyện lỵ bỏ hoang thế này mà bọn chúng vẫn mặc đồng phục chỉnh tề, nghĩ thế nào cũng thấy sai sai. Khả năng duy nhất là bọn chúng giả danh để lừa gạt người sống sót.
Tuy nhiên, đối phương có súng nên Trần Vãn vẫn giữ thái độ hòa nhã: "Đừng kích động, đừng kích động. Chúng tôi là công dân lương thiện đến nương nhờ mà. Các anh là người của quân đội phái đến tìm kiếm người sống sót sao?"
"Bớt nói nhảm, có chuyện gì gặp cục trưởng rồi nói." Tên cầm súng nhíu mày, tỏ vẻ không kiên nhẫn.
Khác với vẻ trầm ổn của tên Alpha ban đầu, hai gã thanh niên mới tới tiếp viện không giấu nổi ý đồ đen tối, ánh mắt cứ liếc ngang liếc dọc về phía Khương Ngôn Hân.
Trần Vãn kéo Khương Ngôn Hân vào lòng, không kiêng dè mà ôm ấp, cười nói: "Bà xã, lần này chúng ta tìm đúng chỗ rồi. Họ nhất định là người của quân đội ở lại tìm kiếm người sống sót. Chẳng mấy chốc chúng ta sẽ được đến nơi an toàn, không cần phải nơm nớp lo sợ nữa."
Khương Ngôn Hân ngẩn ra một chút rồi nhanh chóng bắt nhịp, hùa theo Trần Vãn diễn kịch: "Ừ, tốt quá rồi, cuối cùng chúng ta cũng có nơi để đi."
Một tên thanh niên lườm hai người, nuốt lại những lời chế giễu định nói ra.
Vừa bước vào đại sảnh, Trần Vãn và Khương Ngôn Hân đã gặp người quen.
Mụ béo đang lôi kéo cậu con trai bệnh nhân khóc lóc kể lể với "cục trưởng". Vừa quay sang thấy Trần Vãn và Khương Ngôn Hân, mắt bà ta trợn ngược lên, chỉ thẳng vào mặt hai người: "Cục trưởng! Ngài phải làm chủ cho chúng tôi! Chính là hai con đàn bà này thấy chết không cứu, suýt chút nữa còn lái xe cán chết con trai tôi. Các ngài là cảnh sát, mau bắt lấy bọn nó, bọn nó không phải người tốt đâu!"
Trần Vãn cười khẩy, quét mắt nhìn đám người một lượt: "Bác gái à, con trai bác chẳng phải đang đứng sờ sờ cạnh bác đấy sao? Ngậm máu phun người cũng phải có mức độ thôi chứ, bịa chuyện cũng đừng có trắng trợn như thế."
"Con trai tôi không chết là do mạng nó lớn! Cục trưởng, hai con mụ này nguy hiểm lắm, bọn nó giết sạch cả một con phố zombie đấy, chắc chắn là lũ giết người hàng loạt. Mau bắt lấy chúng nó! Các người không tin thì hỏi những người đi cùng tôi mà xem. Mọi người nói đi chứ!" Bà ta cuống cuồng tìm đồng minh.
"À, đúng đấy, hai con đàn bà này tà môn lắm, lại còn định đâm chết chúng tôi nữa." Gã "phú nhị đại" thấy không ai lên tiếng bèn hùa theo mụ béo.
Vương Hưng cũng nhảy vào tố cáo: "Tôi làm chứng, cô ta còn đánh tôi nữa, thân thủ rất lợi hại."
Trần Vãn bật cười nhìn mấy kẻ tố cáo mình, rồi quay sang hỏi những người còn lại: "Các người cũng thấy tôi là người xấu sao?"
Cô y tá quay mặt đi, giả vờ không thấy ánh mắt của Trần Vãn. Những người khác cũng vậy, làm như không nghe thấy gì, không hùa theo tố cáo nhưng cũng chẳng đứng ra giải thích cho Trần Vãn.
Trần Vãn cười nhạt: "Tôi nói này, mấy người có cần thiết phải thế không? Chẳng qua chỉ là tranh chấp lúc giành giật vật tư thôi mà, có cần vu khống tôi đến mức đó không? Còn bảo tôi giết sạch cả một con phố zombie, sao không bảo tôi biết bay lên trời luôn đi?"
"Cục trưởng, ngài nhất định phải tin tôi! Con đàn bà này thực sự là tai họa, không bắt nó lại thì sớm muộn gì chúng ta cũng bị hại chết hết." Mụ béo diễn sâu vô cùng, chỉ thiếu nước lăn ra khóc lóc thảm thiết.
Gã "cục trưởng" day day trán, lên tiếng: "Trong tận thế, mọi người nên gác lại ân oán cá nhân. Nhiệm vụ quan trọng nhất trước mắt là chống lại zombie, chứ không phải tranh cãi vô bổ. Tôi sẽ cho người đưa mọi người đi nghỉ ngơi trước. Để tránh xung đột, hai vị nữ sĩ này đi theo Tiểu Trần, những người còn lại đi theo tôi."
"Cục trưởng, không thể tha cho bọn nó dễ dàng như vậy được! Bọn nó là tội phạm giết người, phải nhốt vào tù mới đúng!" Mụ béo vẫn không chịu buông tha.
Thấy gã "cục trưởng" bắt đầu mất kiên nhẫn, cậu thanh niên bệnh nhân vội kéo tay mẹ: "Mẹ, nghe theo sự sắp xếp của cục trưởng đi."
Rồi cậu ta quay sang cười nịnh nọt với gã "cục trưởng": "Cục trưởng, mẹ tôi không hiểu quy tắc ở đây, nhưng bà ấy cũng có ý tốt muốn nhắc nhở thôi ạ. Chúng tôi nghe theo sự sắp xếp của ngài."
"Được rồi, mọi người đi đường vất vả, cũng bị kinh sợ không ít, đi theo tôi nghỉ ngơi trước đã." Gã "cục trưởng" ra hiệu cho đám thuộc hạ, dẫn nhóm 10 người của Vương Hưng lên tầng hai.
Tiểu Trần áp giải Trần Vãn và Khương Ngôn Hân không đi một mình mà còn có hai tên Alpha cầm súng đi theo sau. Bọn chúng rất cảnh giác, không hề lơ là dù Trần Vãn có mồm mép tép nhảy đến đâu. Áp giải hai người phụ nữ mà dùng đến ba gã Alpha có súng, đủ thấy bọn chúng cẩn trọng thế nào.
Trần Vãn biết mình thân thủ tốt, sức lực lớn, nhưng đối phương có súng nên cô không dám hành động thiếu suy nghĩ, nhất là khi bên cạnh còn có Khương Ngôn Hân.
Cô giả vờ như không biết gì, tiếp tục ôm eo Khương Ngôn Hân thì thầm to nhỏ để giảm bớt sự cảnh giác của bọn chúng. Khương Ngôn Hân cũng rất phối hợp, tựa đầu vào vai Trần Vãn nghe cô nói chuyện.
Ban đầu diễn rất đạt, nhưng khi Khương Ngôn Hân đột ngột dựa sát vào người, vành tai Trần Vãn lại bắt đầu nóng lên, suýt chút nữa thì quên lời thoại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!