Thấy Mommy hôn mình, nhóc con càng vui vẻ hơn, tíu tít chia sẻ cảm nhận về viên tinh hạch vừa ăn: "Mommy ơi, cái đó ngon thật đấy, ngon hơn cả kẹo nữa."
"Thích thì sau này ngày nào Mommy cũng cho con ăn." Trần Vãn dịu dàng dỗ dành.
Khương Ngôn Hân nghĩ đến việc cả nhóc con và cô đều ăn, tính ra một ngày ngốn hết 20 viên tinh hạch, sợ Trần Vãn không cáng đáng nổi, bèn lên tiếng: "Tôi không cần ăn đâu, sau này mỗi ngày cô cho Dương Dương ăn là được rồi."
Trần Vãn đoán được nỗi lo của Khương Ngôn Hân, cười nói: "Cả cô và Dương Dương đều phải ăn, tôi nuôi nổi hai người mà. Tinh hạch có tác dụng rất lớn trong việc cải thiện cơ thể, nhất là dùng lâu dài hiệu quả càng rõ rệt. Hai người khỏe mạnh là điều tôi mong muốn nhất."
Khương Ngôn Hân không ngờ Trần Vãn sẽ nói như vậy, hai má nóng lên. Cô và con gái quan trọng với Trần Vãn đến thế sao?
Nghe thấy Mommy hứa mỗi ngày đều cho ăn đồ ngon, nhóc con vui vẻ cọ vào người Trần Vãn làm nũng, miệng ngọt xớt: "Con thích Mommy nhất ~"
Trần Vãn bế bổng nhóc con lên, xốc nhẹ rồi hôn lên má bé, cười mắng yêu: "Cái đồ ranh con này khéo nịnh thật đấy, định chuốc thuốc mê cho Mommy hả? Đồ ranh con đáng yêu."
Bị gọi là "đồ ranh con", nhóc con càng thích thú hơn, cứ quấn lấy Trần Vãn đòi bế. Trần Vãn cũng kiên nhẫn chơi với bé mãi đến hơn chín giờ, nhóc con mới luyến tiếc rời khỏi vòng tay cô để về với mẹ.
Khương Ngôn Hân buồn cười nhìn phản ứng của con, dỗ dành: "Có phải không cho con chơi với Mommy nữa đâu. Mẹ đưa con đi rửa mặt trước, ngủ một giấc, sáng mai dậy lại chơi với Mommy tiếp nhé."
Nhóc con lúc này mới miễn cưỡng gật đầu, để Khương Ngôn Hân bế vào nhà tắm.
Trần Vãn chưa vội rửa mặt. Lúc nãy cô đã tắm rồi, giờ chỉ cần đánh răng là đi ngủ được. Cô ngồi xuống ghế sofa, bảo hệ thống kiểm kê số lượng tinh hạch thu thập được hôm nay.
Rất nhanh, giọng nói máy móc của hệ thống vang lên trong đầu Trần Vãn: "Kết quả kiểm kê: Trong không gian chứa đồ hiện có 2360 viên tinh hạch, đã thỏa mãn một trong các điều kiện nâng cấp xe dã ngoại."
Trần Vãn không ngờ mình đã thu thập đủ tinh hạch để nâng cấp xe, vội vàng hỏi tiếp: "Để nâng cấp xe dã ngoại lên cấp 2 còn cần điều kiện gì nữa không?"
"Ngoài 1000 viên tinh hạch zombie cấp 1, để nâng cấp lên cấp 2 còn cần 10 chiếc xe tải hạng nặng và 100 chiếc ô tô con. Thời gian nâng cấp là 10 tiếng đồng hồ. Trong thời gian này, các chức năng trong xe vẫn sử dụng bình thường, nhưng xe dã ngoại không thể di chuyển, nếu không quá trình nâng cấp sẽ thất bại." Hệ thống giải thích.
"Vậy sau khi nâng cấp, tính năng của xe dã ngoại sẽ được cải thiện thế nào?" Trần Vãn hỏi dồn. 1000 viên tinh hạch thì có rồi, nhưng 10 chiếc xe tải hạng nặng và 100 chiếc ô tô con thì không dễ kiếm. Muốn tìm đủ số lượng xe đó, trừ phi đến trạm thu phí đường cao tốc đang bị tắc nghẽn để thử vận may.
Hệ thống lập tức liệt kê các lợi ích sau khi nâng cấp: "Sau khi lên cấp 2, vỏ xe, kính, cửa sổ và lốp xe đều sẽ được nâng cấp lên hình thái cấp 2, kiên cố hơn trước rất nhiều. Thân xe sẽ mở rộng không gian nén, xây thêm một phòng ngủ 15 mét vuông (có nhà vệ sinh riêng). Dung tích bình xăng và bồn nước tăng từ 1400 lít lên 2800 lít. Không gian chứa đồ tăng từ 30 mét vuông lên 60 mét vuông.
Ngoài ra, sau khi nâng cấp sẽ được tặng kèm một cánh tay máy co duỗi linh hoạt, có thể lắp đặt ở bất kỳ vị trí nào trên thân xe. Ký chủ cũng sẽ có thêm một cơ hội cường hóa thuộc tính bản thân."
Nghe xong hàng loạt phúc lợi khi nâng cấp xe lên cấp 2, Trần Vãn sáng mắt lên. Chưa nói đến cánh tay máy và cường hóa bản thân, chỉ riêng việc các thuộc tính của xe được tăng cường đã quá tuyệt vời rồi. Xe hiện tại đã rất chắc chắn, nâng cấp thêm lần nữa thì khả năng phòng thủ sẽ càng cao hơn.
Nhưng trước khi lên đường cao tốc tìm xe để nâng cấp, Trần Vãn muốn ghé qua đồn cảnh sát của huyện này xem sao. Nếu tìm được súng để phòng thân, hành trình đến thành phố Phủ Nam sẽ an toàn hơn nhiều.
Quyết định xong, Trần Vãn dự định sáng mai sẽ đến đồn cảnh sát thử vận may.
Trong lúc cô trao đổi với hệ thống, Khương Ngôn Hân đã bế nhóc con ra ngoài. Nằm trên giường, nhóc con vẫn không chịu ngủ ngay mà cọ vào người mẹ làm nũng, đòi mẹ kể chuyện tiếp.
Thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của con đã có nụ cười trở lại, tâm trạng Khương Ngôn Hân cũng tốt lên hẳn. Cô nhéo má con, đồng ý: "Được rồi, nghe nốt câu chuyện này là phải ngủ đấy nhé."
"Vâng ạ." Nhóc con mở to đôi mắt lấp lánh nhìn mẹ đầy mong chờ.
Khương Ngôn Hân ôm con vào lòng, với tay lấy một cuốn truyện tranh trong tủ đầu giường, bắt đầu kể.
Trần Vãn rửa mặt qua loa rồi đi về phía giường ngủ. Thấy nhóc con đang nghe kể chuyện, cô không muốn làm phiền nên định trèo thẳng lên giường trên.
Nhưng nhóc con tinh mắt phát hiện ra Trần Vãn, vẫy tay gọi: "Mommy ơi, Mommy có muốn nghe mẹ kể chuyện cùng con không? Để mẹ dỗ hai mẹ con mình ngủ nhé ~"
Trần Vãn sững người, nhất thời không phản ứng kịp.
Khương Ngôn Hân phì cười trước lời mời gọi của con gái, ánh mắt không còn vẻ thanh lãnh thường ngày mà tràn đầy ý cười nhìn Trần Vãn: "Muốn tôi dỗ ngủ không?"
Trần Vãn lúc này mới hoàn hồn, mặt đỏ bừng lên với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Cô vừa đáp: "Không cần", vừa vội vàng trèo lên giường trên nhanh thoăn thoắt, cứ như thể có thú dữ đang đuổi theo phía sau.
Hành động của Trần Vãn khiến Khương Ngôn Hân bật cười thành tiếng, ôm con gái hôn chùn chụt: "Bảo bối của mẹ giỏi quá."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!