Chương 23: (Vô Đề)

Trần Vãn bị đề nghị của nhóc con làm cho bối rối. Cô nào biết dỗ người? Đánh người thì còn may ra. Nhóc con đúng là đưa ra một bài toán khó cho cô rồi.

Khương Ngôn Hân nhìn vành tai đỏ bừng của Trần Vãn, cười tủm tỉm hỏi: "Dương Dương bảo cô dỗ tôi kìa, cô định dỗ thế nào?"

Trần Vãn lúng túng vuốt mái tóc dài sau gáy, chân tay luống cuống. Bắt gặp ánh mắt mong chờ của hai mẹ con đối diện, cô cảm thấy như đang cưỡi trên lưng hổ, khó mà xuống được. Ho nhẹ một tiếng, cô không dám nhìn thẳng vào Khương Ngôn Hân, ấp úng mãi mới thốt ra được một câu "an ủi": "Uống nhiều nước ấm, nghỉ ngơi sớm một chút."

Lần này Khương Ngôn Hân không nhịn được nữa, bật cười thành tiếng. Trần Vãn thật là... có ai an ủi người khác như thế không? Đúng chuẩn mấy câu cửa miệng của dân "gái thẳng".

Khương Ngôn Hân ôm nhóc con cười đến run cả người, hàng mi cong vút thậm chí còn vương vài giọt nước mắt vì cười quá nhiều.

Thấy Khương Ngôn Hân cười ngặt nghẽo, vành tai Trần Vãn càng đỏ hơn. Cũng không thể trách cô được, cô vốn không giỏi dỗ dành người khác mà.

Nhóc con ngây thơ lại tưởng rằng Mommy đã dỗ được mẹ vui, ánh mắt sùng bái nhìn Trần Vãn, vỗ tay đen đét khen ngợi: "Oa, Mommy giỏi quá, dỗ một cái là mẹ vui liền à!"

Trần Vãn chỉ biết cười gượng với nhóc con, chột dạ nhận lời khen. Nhìn bộ dạng Khương Ngôn Hân đâu giống được dỗ dành, giống bị cô chọc cười thì đúng hơn.

Cười một lúc, thấy nhóc con vẫn ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì, Khương Ngôn Hân ôm bé vào lòng, hôn lên má con: "Bảo bối à, sao con lại đáng yêu thế này hả? Mặt trời nhỏ của mẹ, yêu con quá đi mất."

Được mẹ khen, nhóc con vui sướng rúc vào lòng Khương Ngôn Hân làm nũng.

Sợ Khương Ngôn Hân lại nhắc đến chuyện vừa rồi, Trần Vãn vội vàng quay người đi chuẩn bị bữa tối. Động tác nhanh nhẹn dứt khoát khiến Khương Ngôn Hân không kịp ngăn cản.

Bữa tối nay Trần Vãn nấu mì tôm lấy từ cửa hàng tiện lợi, kết hợp với gói nước cốt lẩu cà chua. Chẳng mấy chốc, mùi thơm chua ngọt của cà chua đã lan tỏa khắp xe.

Nhóc con đang nghe chuyện bò con, ngửi thấy mùi thơm thì cái mũi nhỏ chun chun, l**m môi nhìn Trần Vãn với vẻ hơi lo lắng: "Mommy ơi, chúng ta ăn gì thế ạ? Thơm quá."

Sở dĩ bé lo lắng là vì sợ Mommy vất vả lắm mới thích bé, giờ lại thấy bé ăn nhiều sẽ ghét bỏ. Nhưng trong tiềm thức, bé cảm nhận được Mommy sẽ không đối xử với mình như thế nữa nên mới dám hỏi.

Trần Vãn thả thêm ít xúc xích hun khói vào nồi mì đang sôi, quay lại cười với nhóc con: "Hôm nay chúng ta ăn mì cà chua. Đừng nhìn nước đỏ mà sợ nhé, không cay tẹo nào đâu, chắc chắn con sẽ thích. Lát nữa Mommy múc cho con thật nhiều nhé."

Khương Ngôn Hân đang nghịch tay con gái, nghe vậy liền nhắc nhở: "Đừng múc nhiều quá, tối ăn no khó tiêu lắm, cứ như bình thường là được rồi."

Trần Vãn gật đầu: "Được rồi. Ăn cơm xong Mommy sẽ kể chuyện cho con nghe."

Mắt nhóc con sáng rực lên: "Lát nữa Mommy kể chuyện bạn Bò con cho con nghe nhé!"

Trần Vãn mỉm cười chiều chuộng: "Được, con muốn nghe gì Mommy kể cái đó."

Vừa nấu mì, Trần Vãn chợt nhớ ra điều gì, trên tay bỗng xuất hiện một chú bò sữa nhồi bông màu trắng đen xen kẽ.

Nhóc con reo lên thích thú, chỉ vào con thú bông trên tay Trần Vãn: "Mommy! Bò con kìa, là bạn Bò con!"

Trần Vãn đưa chú bò sữa cho nhóc con: "Là bạn Bò con đấy. Lần trước Mommy lấy được ở siêu thị lớn, mấy hôm nay bận quá nên quên mất. Con cầm chơi đi, để Mommy lấy mì cho con."

Nói rồi cô tắt bếp múc mì, ưu tiên múc cho nhóc con một bát đầy ắp.

Nhóc con ôm chặt con thú bông, vui sướng đung đưa chân trong lòng Khương Ngôn Hân khoe: "Mẹ ơi! Mommy biến ra bạn Bò con cho con này!"

Khương Ngôn Hân hôn lên má con: "Mẹ thấy rồi, con cứ chơi đi."

Cũng không trách nhóc con lại vui sướng đến thế. Từ khi tận thế đến nay, đừng nói là đồ chơi, đến cơm ăn còn chẳng đủ no, làm gì dám mơ tưởng đến những thứ này. Mới vài ngày trước thôi, hai mẹ con còn bị Trương Cường giam cầm, có nằm mơ cũng không nghĩ được sẽ có ngày sống thoải mái trên xe dã ngoại như bây giờ.

Nhóc con phấn khích vô cùng. Vừa nghe mẹ kể chuyện xong thì Mommy đã biến ra bạn Bò con cho bé, bé thích mê!

Khi Trần Vãn bưng bát mì đến, thấy nhóc con đang dụi má vào chú bò sữa, cô cười nhắc nhở: "Ăn cơm trước đã con, lát nữa hẵng chơi với bạn Bò, bạn ấy không chạy mất đâu."

"Vâng ạ." Nhóc con cọ cọ vào chú bò thêm cái nữa rồi mới luyến tiếc đặt sang một bên.

Sợ con cầm thìa khó xúc mì, Khương Ngôn Hân dùng thìa xắn nhỏ sợi mì trong bát cho con dễ ăn, rồi mới đẩy bát đến trước mặt bé: "Ăn nhanh đi con, ăn xong rồi chơi với bạn Bò tiếp."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!