Đám người do mụ béo cầm đầu gần như chết đứng tại chỗ. Cậu thanh niên bệnh nhân sợ đến mức ngã bệt xuống đất, không kịp né tránh. Chiếc xe dã ngoại lao tới như một cơn lốc và dừng lại ngay trước mặt bọn họ trong tích tắc. Đây gần như là chuyện xảy ra trong chớp mắt.
Tất cả mọi người đều cảm nhận được tử thần đang cận kề. Nhưng thực ra Trần Vãn không có ý định lấy mạng họ. Cô đã sớm ra lệnh cho hệ thống kiểm soát khoảng cách dừng xe, mục đích chỉ là dọa cho đám vong ơn bội nghĩa này một trận nhớ đời.
Rõ ràng màn hù dọa này đã đạt được hiệu quả mong muốn. Mười người kia kẻ thì sợ đến mức liệt cả người, kẻ thì gào khóc thảm thiết. Cậu thanh niên bệnh nhân thậm chí còn sợ đến mức tè ra quần. Mũi giày chân trái của cậu ta bị bánh xe đè lên một chút.
Nhờ hệ thống kiểm soát, Trần Vãn đương nhiên không cán vào chân cậu ta. Nhưng vừa trải qua khoảnh khắc sinh tử, cậu thanh niên sợ đến mức mất cảm giác ở nửa th*n d***, cứ tưởng chân mình đã bị nghiền nát, ngồi bệt dưới đất gào khóc: "Mẹ ơi! Xem chân con, chân con gãy rồi! Chân con! Á á á!"
Mụ béo cũng hồn bay phách lạc, nước mắt giàn giụa: "Để mẹ xem, để mẹ xem! Con đừng vội, đừng vội! Hu hu hu, con đàn bà chết tiệt đó dám làm thật! Là mẹ có lỗi với con, hại con bị thương rồi!"
Sự kiên nhẫn của Trần Vãn đến lúc này đã cạn sạch. Cô muốn tìm chỗ bổ sung nước, rửa xe và tắm rửa sạch sẽ, không muốn dây dưa với đám người này nữa. Cô cầm micro lên, giọng lạnh lùng vang qua loa phóng thanh: "Đây là cơ hội cuối cùng cho các người. Nếu không tránh đường, tôi sẽ cán qua thật đấy."
Nói xong, Trần Vãn không thèm nói thêm lời nào nữa. Mụ béo và cậu con trai sợ mất mật. Trong lúc hoảng loạn, cậu ta rụt chân lại, phát hiện chân vẫn còn nguyên nhưng sợ quá không đứng dậy nổi. Cuối cùng, hai gã Alpha khác phải xúm vào kéo cậu ta sang một bên.
Không còn ai dám cản đường Trần Vãn nữa. Cô đạp mạnh chân ga, lái xe lao vút đi. Trần Vãn yêu cầu hệ thống chú ý các biển báo giao thông xung quanh xem có nơi nào liên quan đến nguồn nước không. Xe cần rửa, bồn nước trên xe cũng cần bổ sung. Dù hệ thống nước trên xe là tuần hoàn, nhưng mấy ngày qua họ tắm rửa, nấu nướng cũng tiêu hao không ít. Trong tận thế, nước là thứ quý giá, có cơ hội bổ sung thì không nên bỏ qua.
Khương Ngôn Hân cũng buông lỏng nhóc con ra. Quần áo cô dính đầy máu zombie, không dám ôm con nữa, đành để bé tự ngồi chơi. Đoạn đường này zombie không nhiều, cảnh tượng cũng bớt đáng sợ hơn lúc nãy.
Rất nhanh, theo chỉ dẫn của hệ thống, Trần Vãn lái xe đến đập chứa nước gần huyện lỵ. Tại đây, cô bơm đầy bồn nước trên xe, tiện thể rửa sạch sẽ chiếc xe dã ngoại.
Tranh thủ lúc hệ thống đang tự động bơm nước, Trần Vãn quay sang nói với Khương Ngôn Hân: "Cô đi tắm rửa nghỉ ngơi một lát đi. Lát nữa chúng ta sẽ tìm một chỗ gần đây để nghỉ chân."
Thấy tình hình đã an toàn, Khương Ngôn Hân thở phào nhẹ nhõm, nói với nhóc con: "Dương Dương, con tự chơi một lát nhé, mẹ đi tắm rồi ra chơi với con."
"Vâng ạ ~" Nhóc con ngoan ngoãn gật đầu. Bé nhìn sang Mommy, thấy quần áo Mommy cũng dính đầy những vệt đỏ tím, sợ hãi hỏi: "Mommy ơi, trên người Mommy..."
Trần Vãn dính không ít máu zombie. Cô ngồi xuống đối diện nhóc con, giải thích: "Đây là máu của mấy con quái vật bên ngoài thôi, Mommy không bị thương đâu, Dương Dương đừng sợ."
Thấy Trần Vãn vẫn dịu dàng với mình, nhóc con đung đưa đôi chân ngắn dưới gầm bàn, làm nũng: "Mommy, bao giờ Mommy kể chuyện cho con nghe? Con muốn nghe chuyện động vật nhỏ cơ."
Trần Vãn mỉm cười kiên nhẫn dỗ dành: "Lát nữa Mommy tắm rửa xong sẽ kể cho con nghe nhé. Bây giờ người Mommy hôi lắm, sợ làm con khó chịu."
Nhóc con ngồi mệt, chống tay lên bàn đỡ cái đầu nhỏ, cười tít mắt nịnh nọt: "Không hôi đâu ạ, con thích Mommy nhất ~"
Câu nịnh nọt ngọt xớt của nhóc con khiến mắt Trần Vãn cong lên vì cười: "Con khéo nịnh thật đấy. Lát nữa Mommy sẽ chơi với con thật vui nhé."
Nghe được chơi, đôi chân ngắn của nhóc con càng đung đưa vui vẻ hơn.
Chẳng bao lâu sau, Khương Ngôn Hân tắm xong bước ra. Bộ quần áo dính máu zombie trước đó không thể dùng được nữa, cô nhờ Trần Vãn mở cửa xe để ném bỏ ra ngoài.
Thấy Khương Ngôn Hân tắm xong, Trần Vãn cũng đứng dậy chuẩn bị đi tắm. Khi đi ngang qua Khương Ngôn Hân, cô bỗng nghe thấy giọng nói bâng quơ của đối phương:
"Vừa nãy có phải cô tức giận vì tên Alpha kia định nắm cổ tay tôi không?" Ý cô là gã "phú nhị đại" bị Trần Vãn hất văng lúc nãy.
Trần Vãn không ngờ cô ấy lại hỏi chuyện đó, dừng bước gật đầu: "Chắc chắn rồi. Hắn ta xứng đáng chạm vào cô sao?"
Khóe môi Khương Ngôn Hân khẽ cong lên, trong đôi mắt trong veo hiện lên một tia sáng mà Trần Vãn không hiểu nổi.
Mái tóc đen nhánh của cô còn ướt nước, tôn lên làn da trắng ngần. Khương Ngôn Hân vừa lau tóc vừa tiến lại gần Trần Vãn. Những giọt nước từ đuôi tóc cô nghịch ngợm rơi xuống cổ tay Trần Vãn, mang lại cảm giác ngứa ngáy dìu dịu.
Khương Ngôn Hân không lùi lại mà ngước mắt nhìn thẳng vào Trần Vãn, tiếp tục hỏi: "Vậy ai mới xứng đáng chạm vào tôi?"
Thấy ánh mắt cô không còn lạnh lùng như trước, thậm chí còn mang theo chút tia sáng kỳ lạ, Trần Vãn ngẩn ra. Nhưng câu hỏi tiếp theo của Khương Ngôn Hân lại khiến cô bối rối tột độ.
Trần Vãn vắt óc suy nghĩ, hình như đếm đi đếm lại thì chỉ có mình cô là xứng đáng? Ngay lập tức cô lắc đầu nguầy nguậy trong lòng. Cô là gái thẳng cơ mà! Chắc chắn là bị Khương Ngôn Hân làm cho rối trí nên mới nghĩ linh tinh như vậy.
Dù trong lòng đang điên cuồng phủ nhận, nhưng vành tai cô lại không nghe lời mà đỏ bừng lên một cách thảm hại.
Ánh mắt Khương Ngôn Hân vẫn dán chặt vào vành tai đỏ lựng của Trần Vãn, trông như trái anh đào chín mọng, chỉ cần cắn nhẹ một cái là sẽ ứa ra dòng nước ngọt ngào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!