Chương 21: (Vô Đề)

Trần Vãn giật mình hoàn hồn, vừa vội vàng dời mắt đi vừa lồm cồm bò dậy. Cô không hiểu nổi chính mình nữa, rõ ràng cả hai đều nồng nặc mùi máu tanh của zombie, thế mà cô vẫn cứ dán mắt vào Khương Ngôn Hân không rời.

Quan sát xung quanh thấy không có nhiều zombie, Trần Vãn nắm cổ tay Khương Ngôn Hân kéo chạy vào hiệu thuốc ở sảnh tầng hai. Vừa đóng cửa lại, hai con zombie một nam một nữ bên trong đã lập tức lao tới.

Tuy nói là "lao tới", nhưng động tác của chúng không tính là nhanh. Zombie cấp thấp hành động chậm chạp, chỉ đáng sợ khi tấn công theo bầy đàn. Còn nếu chỉ một hai con, người đối diện có vũ khí và đủ bình tĩnh thì hoàn toàn có thể xử lý được.

Như lúc này đây, ngay khi con zombie nam nhào tới, Trần Vãn đã tung một cước đá bay nó ra xa. Do chưa kiểm soát tốt lực đạo vừa được nâng cấp, con zombie bị đá văng vào góc tường, lồm cồm mãi chưa bò dậy nổi.

Còn con zombie nữ đang tiến về phía Khương Ngôn Hân, Trần Vãn quyết định để cô tự mình xử lý. Mỗi lần tự tay tiêu diệt zombie là một lần tôi luyện tinh thần và kỹ năng quý báu cho người bình thường. Kinh nghiệm và lòng dũng cảm có được từ những lần thực chiến này có thể cứu mạng họ trong những tình huống nguy cấp sau này.

Khương Ngôn Hân từng thấy Trần Vãn chiến đấu và cũng đã tự tay giết được hai con zombie, nên lúc này cô khá bình tĩnh. Cô tung cước đá vào eo con zombie khiến nó khựng lại trong giây lát, đồng thời dồn toàn lực vung con dao lưỡi hẹp chém mạnh vào cổ nó.

Tuy nhiên, xương cổ rất cứng, người bình thường chưa qua huấn luyện hoặc không có sức mạnh vượt trội rất khó chém đứt trong một nhát. Dù đã ăn 10 viên tinh hạch, Khương Ngôn Hân cũng chỉ cảm thấy khỏe hơn một chút chứ chưa thể "thoát xác" thành siêu nhân. Nhát dao của cô chém trúng xương sống nhưng không đứt hẳn.

Khương Ngôn Hân đã lường trước tình huống này nên không hề nản lòng. Cô nhanh chóng di chuyển, né tránh cú vồ của con zombie, đồng thời vung dao chém thêm nhát nữa.

Trần Vãn đứng quan sát say sưa, thầm khen ngợi khả năng thích ứng nhanh nhạy của Khương Ngôn Hân.

Đúng lúc này, con zombie nam bị đá văng lúc nãy đã lồm cồm bò dậy. Cái đầu thối rữa của nó nghiêng hẳn sang một bên, lại tiếp tục lảo đảo tiến về phía Trần Vãn. Chưa kịp giơ tay ra, nó lại bị Trần Vãn tung thêm một cước sấm sét. Lần này, nó bay thẳng vào bức tường phía sau hiệu thuốc. Cú va chạm mạnh khiến cái đầu vốn đã lung lay của nó đập mạnh vào tường, chỉ còn dính lủng lẳng trên cổ bằng chút da thịt, mắt thấy sắp rụng đến nơi. Lần này thì nó nằm im thật sự.

Bên này, sau nhát chém thứ năm, Khương Ngôn Hân cuối cùng cũng chặt đứt được xương cổ con zombie nữ. Máu đen hôi thối bắn tung tóe lên người cô khi cô rút dao ra.

Trần Vãn gật đầu tán thưởng: "Trong thời gian ngắn mà làm được như vậy là rất tốt rồi. Sau này chắc chắn sẽ còn tiến bộ hơn nữa. Chúng ta mau lấy thuốc rồi đi thôi."

Khương Ngôn Hân lau vết máu trên tay, gật đầu rồi cùng Trần Vãn thu gom thuốc men vào hai chiếc balo lớn.

Họ chủ yếu lấy các loại thuốc trị cảm sốt, kháng viêm, giảm đau. Khương Ngôn Hân còn lấy thêm khá nhiều thuốc hạ sốt, siro ho trẻ em và băng cá nhân.

Trần Vãn thì gom mấy chai cồn, i

-ốt, bông băng, gạc, chỉ khâu vết thương, dao phẫu thuật và kìm cầm máu. Dù chưa biết dùng những dụng cụ chuyên dụng này, nhưng biết đâu sau này lại cần đến.

Do bệnh viện này có quá nhiều zombie nên hiệu thuốc gần như còn nguyên vẹn, thuốc men đầy ắp. Hai chiếc balo của họ chẳng mấy chốc đã chật ních. Tuy nhiên, Khương Ngôn Hân vẫn loay hoay tìm kiếm thứ gì đó mà mãi chưa thấy.

Thấy vậy, Trần Vãn ghé tai hỏi nhỏ: "Cô đang tìm thuốc gì à?"

Khương Ngôn Hân nhìn Trần Vãn, lắc đầu không nói. Thực ra cô đang tìm thuốc ức chế. Một số bệnh viện quản lý thuốc ức chế rất chặt, phải đăng ký riêng mới mua được, nhưng cũng có nơi bán trực tiếp trong hiệu thuốc. Có vẻ bệnh viện này không để thuốc ức chế ở đây.

Tuy nhiên, từ khi tận thế đến nay, kỳ ph*t t*nh của Khương Ngôn Hân vẫn chưa tới. Bình thường ba tháng sẽ đến một lần, nhưng giờ đã quá hạn mà cô vẫn chưa thấy dấu hiệu gì. Điều này lại khiến cô nhẹ nhõm phần nào. Dù sao Omega trong kỳ ph*t t*nh rất dễ bị khống chế. Hiện tại chưa cần gấp, cô không muốn kéo Trần Vãn đi khắp bệnh viện đầy rẫy nguy hiểm này để tìm thuốc, đành đợi dịp khác tìm ở các hiệu thuốc ven đường vậy.

Trần Vãn thấy cô không nói gì cũng không hỏi thêm, đeo balo lên vai, chuẩn bị cùng Khương Ngôn Hân rời đi.

Lúc này, đám zombie bên ngoài hành lang lại bắt đầu lảng vảng quay lại khu vực này. Trần Vãn và Khương Ngôn Hân nín thở chờ đợi, định bụng khi chúng đi qua sẽ lẻn ra ngoài. Nhưng chưa kịp đi thì họ nghe thấy tiếng động lạ phát ra từ bên trong hiệu thuốc.

Trần Vãn và Khương Ngôn Hân nhìn nhau, ngầm hiểu ý. Hai người rón rén đi về phía phát ra tiếng động. Ở tận cùng bên trong hiệu thuốc có một cánh cửa nhỏ, âm thanh phát ra từ đó.

Trần Vãn ra hiệu cho Khương Ngôn Hân đứng sang một bên, còn mình áp sát vào cửa kính, nhìn vào bên trong. Một người đàn ông cầm ống thép đang đứng canh ở cửa, mắt nhìn chằm chằm ra ngoài đầy cảnh giác. Phía sau gã còn có chín người nữa, cả nam lẫn nữ.

Thấy bên trong là người sống, Trần Vãn khẽ gọi: "Các người bị kẹt ở đây sao? Có muốn theo chúng tôi ra ngoài không?"

Người đàn ông cầm ống thép thấy Trần Vãn là người sống thì thở phào nhẹ nhõm. Một người phụ nữ trung niên đứng cạnh gã rụt rè hỏi: "Cô là đội cứu hộ à? Đến cứu chúng tôi sao?"

Trần Vãn đáp nhỏ qua cánh cửa: "Làm gì có đội cứu hộ nào. Ở đây chẳng còn mấy người sống đâu. Ai muốn chạy trốn tìm đường sống thì đi cùng chúng tôi xuống dưới."

"Chỉ dựa vào cô?" Gã cầm ống thép tỏ vẻ nghi ngờ. Mười người bọn họ còn chẳng dám chạy ra ngoài, giờ chỉ dựa vào một người phụ nữ mà đòi cứu được cả đám sao?

Người phụ nữ trung niên quay sang nói với gã: "Anh Vương, cô ấy dám một mình vào bệnh viện thì chắc cũng có bản lĩnh chứ? Chúng ta hết thức ăn rồi, cứ thế này thì chết cả nút. Con trai tôi mới hai mươi tuổi, nó không thể chết được."

"Bà biết cái gì? Ra ngoài còn chết nhanh hơn. Tôi làm thế là vì muốn tốt cho mọi người thôi." Gã tên Vương Hưng kích động quát lên, đẩy người phụ nữ ngã sóng soài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!