Bữa trưa của ba người là cháo yến mạch pha sữa bột. Sữa tươi trong cửa hàng nhỏ cơ bản đều đã hết hạn, nhưng sữa bột thì vẫn còn dùng tốt.
Ngón tay Trần Vãn gõ nhẹ lên mặt bàn ăn, ánh mắt nhìn về phía Khương Ngôn Hân đang cúi đầu ăn cháo ở đối diện: "Ngôn Hân, tôi nghĩ chiều nay chúng ta đi thu thập thêm chút vật tư nữa, rồi sẽ lái xe rời khỏi đây."
Tay cầm thìa của Khương Ngôn Hân khựng lại, cô ngước nhìn Trần Vãn: "Vậy tiếp theo chúng ta đi đâu? Cô đã tính kỹ chưa?"
Trần Vãn gật đầu: "Đến thành phố Phủ Nam. Cha mẹ và em gái cô đều ở đó. Tôi nghĩ chúng ta nên qua đó tìm xem sao cho yên tâm, biết đâu họ vẫn bình an vô sự."
Đồng tử Khương Ngôn Hân co rút lại. Cô không ngờ Trần Vãn sẽ nói như vậy. Trần Vãn "mới" này làm sao biết chuyện gia đình cô? Hơn nữa lại còn tốt bụng muốn giúp cô đi tìm người thân?
Trước đó cô quả thực luôn lo lắng cho an nguy của gia đình, nhưng lúc ấy đến bản thân và con gái còn chẳng bảo vệ nổi, cô chỉ dám nghĩ trong lòng chứ chẳng làm được gì. Giờ đây, Trần Vãn đột nhiên đề nghị như vậy khiến Khương Ngôn Hân không đoán được ý đồ của đối phương. Nhưng dù đi đâu, quyền quyết định cũng không nằm trong tay cô, tất cả đều do người trước mặt định đoạt.
Hơn nữa, so với việc đi nơi khác, bản thân cô cũng muốn đến thành phố Phủ Nam hơn cả. Khương Ngôn Hân đành thuận theo ý Trần Vãn: "Được. Nhưng Phủ Nam cách đây khá xa, không biết đường đi có thuận lợi không."
Thấy cô lo lắng, Trần Vãn dịu dàng an ủi: "Yên tâm đi, độ an toàn của chiếc xe dã ngoại này rất cao, chắc chắn đủ sức đưa chúng ta đến Phủ Nam an toàn."
Khương Ngôn Hân gật đầu, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản, không để lộ bất kỳ cảm xúc thừa thãi nào. Cô muốn xem rốt cuộc Trần Vãn này định làm gì.
Ăn trưa xong, Trần Vãn cho nâng toàn bộ tấm thép bảo vệ kính xe lên. Ánh nắng rực rỡ tràn vào trong xe, chói chang đến lóa mắt.
Cô tắt hết đèn trong xe, ngồi vào ghế lái, vừa lái xe chậm rãi dọc theo con đường, vừa để hệ thống quét tìm vật tư. Chạy chưa được năm trăm mét, âm thanh máy móc của hệ thống vang lên trong đầu Trần Vãn: "Phát hiện cửa hàng bên trái còn lượng lớn quần áo."
Trần Vãn gật đầu, dừng xe lại. Khương Ngôn Hân thấy cô muốn xuống xe, bèn dỗ dành nhóc con vài câu rồi đi theo Trần Vãn.
Hai người đã từng cùng nhau "quét hàng" nên phối hợp khá ăn ý. Cứ thấy đồ gì hữu dụng là nhét hết vào túi, dù sao cốp xe cũng chứa được cả núi đồ.
Cửa hàng này bán quần áo bình dân nên ngoài quần áo còn có cả giày dép. Trong tận thế, đây đều là vật tiêu hao cần thiết. Trần Vãn cứ thấy là vơ vét, chẳng mấy chốc hai chiếc túi lớn đã đầy ắp.
Khương Ngôn Hân cũng vậy. Cô đếm sơ sơ trong cửa hàng còn hơn mười chiếc quần jeans treo bên ngoài, dù chưa chắc đã vừa vặn nhưng ít nhất cô và Trần Vãn cũng có cái để mặc. Nghĩ đến đây, Khương Ngôn Hân chợt khựng lại. Sao cô lại nghĩ đến Trần Vãn? Tương lai thế nào còn chưa biết, sao lại tính cả phần của cô ta vào?
Khương Ngôn Hân gạt bỏ tạp niệm, tăng tốc độ thu gom. Rất nhanh, quần áo và giày dép trong cửa hàng đã bị hai người vơ vét sạch sẽ, ngay cả kho hàng nhỏ bên trong cũng không tha.
Trần Vãn chưa vội lên xe. Cô thấy cách đó không xa có một hiệu thuốc, bên cạnh là một hiệu sách. Cô nói với Khương Ngôn Hân: "Chúng ta qua hiệu thuốc xem sao, nhỡ còn thuốc chưa bị lấy hết thì cầm theo một ít."
Khương Ngôn Hân gật đầu: "Được."
Khi hai người đi đến cửa hiệu thuốc, trong đầu Trần Vãn đột nhiên xuất hiện bốn năm chấm đỏ cảnh báo. Cô giật mình, vội đưa tay nắm lấy cổ tay Khương Ngôn Hân kéo lùi lại mấy bước.
Khương Ngôn Hân không vùng ra, thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Trần Vãn, cô cũng bắt đầu lo lắng.
Đúng lúc này, cửa hiệu thuốc bị đẩy ra. Mấy người trẻ tuổi bước ra ngoài. Dẫn đầu là hai gã Alpha cao to vạm vỡ, phía sau là hai nữ Omega và một nam Omega. Một nữ Omega trong số đó có vẻ bị thương ở cánh tay, được quấn băng gạc. Trên tay mấy người này đều cầm vũ khí, ánh mắt chằm chằm nhìn vào Trần Vãn và Khương Ngôn Hân.
Chỉ là ánh mắt của hai gã Alpha nhìn Khương Ngôn Hân có phần d*m d*c, khiến cô nhíu mày khó chịu. Trần Vãn đương nhiên cũng nhận ra, buông tay Khương Ngôn Hân ra, bước lên chắn trước mặt cô.
Hành động của Trần Vãn khiến Khương Ngôn Hân bất ngờ, ánh mắt cô nhìn bóng lưng người chắn trước mặt mình có chút phức tạp.
Thấy tầm nhìn bị chặn, tên cầm đầu mới lên tiếng: "Các người là ai? Nơi này là địa bàn của bọn tao, chúng mày muốn làm gì?"
"Đây chỉ là một hiệu thuốc bỏ hoang, chúng tôi vào lấy ít thuốc thông dụng rồi đi ngay, không có ác ý." Trần Vãn nhìn thẳng vào mắt tên Alpha cầm đầu, bình tĩnh đáp.
"Tao đã nói đây là địa bàn của bọn tao. Ai biết chúng mày là tốt hay xấu? Vật tư ở đây đều là của bọn tao. Muốn lấy thuốc cũng được, lấy đồ ra mà đổi." Tên Alpha đầu đinh tiếp tục hất hàm nói.
Trần Vãn cảm thấy tên này có bệnh. Tận thế rồi, hiệu thuốc, bệnh viện bỏ hoang đầy ra đấy, còn đòi cô lấy vật tư ra đổi? Trần Vãn liếc hắn một cái, không thèm đôi co, quay lại nói với Khương Ngôn Hân: "Đã có người rồi thì chúng ta đi chỗ khác."
Thấy đối phương có tận năm người, lại có hai Alpha, Khương Ngôn Hân cũng không muốn xảy ra xung đột. Cô đáp ngay: "Được, chúng ta qua hai con phố bên cạnh xem sao, chắc cũng có hiệu thuốc hoặc phòng khám."
Trần Vãn gật đầu, nắm cổ tay Khương Ngôn Hân định đi về phía hiệu sách. Trong tận thế sách vở chẳng có tác dụng gì mấy, nhưng nhóc con thích nghe kể chuyện, Trần Vãn muốn lấy thêm ít sách truyện cho bé. Trẻ con giai đoạn này tò mò với mọi thứ, đọc nhiều sách truyện cũng tốt.
Tên đầu đinh thấy mình bị ngó lơ thì cảm thấy mất mặt, cầm con dao phay chỉ thẳng vào Trần Vãn: "Tao đang nói chuyện với mày đấy, mày điếc à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!