Khương Ngôn Hân nằm quay mặt vào tường, nhưng thực ra vẫn luôn chú ý đến động tĩnh phía sau lưng Trần Vãn. Đợi hồi lâu mà không thấy động tĩnh gì, chẳng hiểu sao Khương Ngôn Hân lại càng thêm tức giận. Trần Vãn định ngồi trên ghế sofa cả đêm không ngủ sao?
Bên kia, Trần Vãn sau khi niệm xong mười lần thần chú "Tôi là gái thẳng, ngồi đùi một chút có sao đâu", mới chậm rãi đứng dậy, rón rén di chuyển về phía giường ngủ.
Trần Vãn càng tự nhủ không được nhìn Khương Ngôn Hân, ánh mắt lại càng không nghe lời mà liếc về phía đó. Nhìn thấy đôi chân thon dài trắng nõn của Khương Ngôn Hân lộ ra bên ngoài áo khoác, nhớ lại chuyện vừa nãy, khuôn mặt Trần Vãn vất vả lắm mới trở lại bình thường lại bắt đầu đỏ bừng lên với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Bị người ta nhìn chằm chằm, Khương Ngôn Hân đương nhiên cảm nhận được. Cộng thêm tiếng bước chân của Trần Vãn dừng lại một lúc lâu, ngón tay cô vô thức siết chặt. Cô quay đầu lại, bắt gặp Trần Vãn đang nhìn mình ngẩn người. Khương Ngôn Hân trừng mắt lườm Trần Vãn một cái. Không biết Trần Vãn có ý gì đây, rõ ràng người nói không làm là cô ta cơ mà.
Bị lườm, Trần Vãn lập tức hoàn hồn, ánh mắt đảo như rang lạc, không dám nhìn Khương Ngôn Hân nữa, nhanh chóng leo tót lên giường trên trốn biệt.
Nhìn bộ dạng lúng túng của cô, Khương Ngôn Hân không những không hả dạ mà trong lòng càng thêm bực bội. Rõ ràng đêm nay không bị chiếm tiện nghi cô phải vui mừng mới đúng, nhưng thái độ "bị thiệt thòi" của Trần Vãn khiến cô tức đến ngứa răng. Rõ ràng người bị nhìn thấy hết là cô cơ mà?
Khương Ngôn Hân tức tối lăn qua lộn lại trên giường nửa ngày mới ngủ được. Về phần này, Trần Vãn hoàn toàn không hay biết gì, lúc này cô đã sớm ngủ say như chết rồi.
Sáng sớm hôm sau, Trần Vãn bị giấc mơ của chính mình dọa tỉnh dậy từ rất sớm. Trên trán và khắp người cô rịn một lớp mồ hôi mỏng.
Chết tiệt, cô vừa mơ thấy mình ôm Khương Ngôn Hân vào lòng mà hôn. Trong mơ, cô thậm chí còn cảm nhận được rõ ràng xúc cảm mềm mại khi Khương Ngôn Hân ngồi trong lòng mình.
Trần Vãn rùng mình một cái. Không thể nào mơ loại giấc mơ này được! Cô là gái thẳng cơ mà! Chắc chắn là do chuyện tối qua gây đả kích quá lớn nên cô mới mơ bậy bạ như thế. Cô là người đứng đắn mà!
Trần Vãn tự trấn an bản thân một hồi lâu, ỉu xìu bò xuống giường, lấy quần áo sạch đi vào nhà tắm. Người đầy mồ hôi thế này không tắm không chịu được.
Tắm rửa xong, cô xả nước vào chiếc máy giặt mini đặt dưới bồn rửa mặt, định giặt luôn chỗ quần áo bẩn.
Đợi Trần Vãn làm xong xuôi mọi việc, Khương Ngôn Hân mới mơ màng tỉnh dậy.
Trần Vãn lấy quần áo đã giặt xong, treo lên dây phơi đồ phía trên trần xe ở khu vực ghế lái, rồi đi về phía bếp lò chuẩn bị nấu cơm. Lúc cô đi ngang qua, Khương Ngôn Hân đang mặc quần.
Khóe mắt Trần Vãn vô tình liếc thấy cảnh đó, như bị bỏng, vội vàng thu hồi ánh mắt. Vành tai cô đỏ bừng lên nhanh chóng.
Khương Ngôn Hân đương nhiên cũng nhận ra phản ứng của Trần Vãn, hừ lạnh một tiếng không nói gì, đứng dậy đi vào nhà tắm rửa mặt.
Trần Vãn lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Bữa sáng cô định nấu cháo bát bảo. Hôm qua lấy được mấy thùng cháo bát bảo từ cửa hàng nhỏ, Trần Vãn đổ mấy lon vào nồi đun nóng, rất nhanh mùi thơm ngọt ngào của ngũ cốc đã lan tỏa khắp xe.
Ngay cả trong mơ nhóc con cũng ngửi thấy mùi thơm ngọt ngào ấy. Đêm qua là giấc ngủ ngon nhất của bé trong suốt mấy tháng nay. Bé thậm chí còn hơi sợ, sợ rằng khi tỉnh dậy Mommy sẽ lại trở về dáng vẻ đáng sợ trước kia, muốn vứt bỏ bé, nên cứ nhắm tịt mắt không dám mở. Nhưng cái bụng nhỏ đang réo lên vì đói, cộng thêm mùi thức ăn quá thơm, cuối cùng nhóc con cũng không nhịn được, mở to đôi mắt tròn xoe.
Trần Vãn đang đun cháo lửa nhỏ, thấy nhóc con ngơ ngác nhìn mình, bèn mỉm cười bước tới bế bé lên, nhéo má bé, dịu dàng nói: "Ngủ ngon không con? Mommy nấu cháo cho con rồi đấy, lát nữa rửa mặt xong là được ăn rồi."
Thấy Mommy vẫn tốt với mình như hôm qua, trái tim nhỏ bé của nhóc con mới yên tâm trở lại. Bé dụi đầu vào người Trần Vãn làm nũng: "Mommy ơi, cháo thơm quá ~"
"Thơm thì lát nữa con ăn nhiều một chút nhé. Ăn nhiều mới mau lớn được." Trần Vãn hôn lên má bé dỗ dành, thầm nghĩ trong tận thế này e là nhóc con không được uống sữa tươi, không biết dinh dưỡng có theo kịp đà phát triển không.
Khương Ngôn Hân rửa mặt xong đi ra thì thấy Trần Vãn đang ôm con chơi đùa. Cô không muốn để ý đến Trần Vãn, nhưng cũng không dám chọc giận cô ta, đành phải đi tới, giọng điệu không mặn không nhạt nói: "Để tôi bế Dương Dương đi rửa mặt trước đã."
"Được." Trần Vãn nhìn vào mắt Khương Ngôn Hân, thấy cô ấy không thèm nhìn mình, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Trần Vãn ước chừng thời gian hai mẹ con rửa mặt cũng sắp xong, bèn múc cháo bát bảo đã sôi sùng sục ra bát, bưng đến bàn ăn gấp gọn, gọi với về phía nhà tắm: "Cháo bát bảo được rồi đấy, không cần vội đâu, để nguội bớt ăn là vừa."
"Được, tôi rửa cho Dương Dương xong ngay đây." Khương Ngôn Hân nói, dùng khăn mặt lau sạch mặt cho con, rồi mới bế bé ra khỏi nhà tắm.
Nhìn thấy bát cháo thơm phức, mắt nhóc con dán chặt vào không rời.
Trần Vãn cười nhẹ nhắc nhở bé: "Ăn cẩn thận kẻo bỏng nhé, chúng ta cứ từ từ ăn, không vội."
Nhóc con gật đầu, ngồi xuống cạnh Khương Ngôn Hân, ngoan ngoãn cầm thìa khuấy cháo, thổi phù phù hồi lâu mới dám ăn miếng đầu tiên.
Cháo ngọt lịm, nhóc con vui đến híp cả mắt.
Trần Vãn bật cười trước bộ dạng đáng yêu của bé, khẽ lắc đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!