Sau bữa ăn, Khương Ngôn Hân lại tranh giành việc rửa bát đũa. Nhóc con đang tò mò không biết bạn Thỏ Bột Mì có tìm thấy mẹ không, liền nhào vào lòng Trần Vãn làm nũng, đòi Mommy kể tiếp câu chuyện.
Trần Vãn kiên nhẫn ôm nhóc con vào lòng, tiếp tục kể chuyện thỏ con cho bé nghe.
Khương Ngôn Hân luôn để ý đến biểu cảm của Trần Vãn. Có vẻ như cô ấy thực sự thích con gái mình. Điều này càng khiến cán cân trong lòng Khương Ngôn Hân nghiêng về giả thuyết: Trần Vãn hiện tại không phải là Trần Vãn trước kia.
Cho dù Trần Vãn trước kia có thức tỉnh dị năng đi chăng nữa, cũng sẽ không đối xử tốt với mẹ con cô như vậy. Nói không chừng cô ta sẽ giống như Trương Cường, lập một tiểu đội, tự mình làm đội trưởng, xung quanh có rất nhiều Omega hầu hạ, chứ đừng nói đến chuyện ôm ấp, kể chuyện cho nhóc con nghe. Bởi lẽ trước kia, Trần Vãn đã từng thực sự muốn vứt bỏ con bé.
Nghĩ đến đây, lòng Khương Ngôn Hân lại lạnh đi vài phần. Rốt cuộc người này là ai?
Tất nhiên cô không thể hỏi thẳng. Cho dù biết sự thật cũng phải giả vờ như không biết. Trần Vãn ban đầu không có ý định làm hại mẹ con cô, nhưng nếu biết cô đã phát hiện ra thân phận thật sự, rất có thể sẽ mang lại rắc rối, thậm chí bị diệt khẩu. Cách tốt nhất hiện tại là giả vờ không biết gì cả, như vậy cô và con gái mới được an toàn.
Rửa bát xong, thấy nhóc con vẫn đang nằm trong lòng Trần Vãn, Khương Ngôn Hân không nói gì, lẳng lặng ngồi xuống ghế sofa đối diện, nhìn hai người chơi đùa.
Lúc này Khương Ngôn Hân đã nắm chắc đến tám phần rằng Trần Vãn đã bị tráo đổi linh hồn. Muốn tiếp tục sống chung với Trần Vãn hiện tại, việc cô ta yêu quý con gái là một lợi thế. Cùng lắm thì cô sẽ hy sinh bản thân thêm một chút vì con. Đây là cách tốt nhất lúc này. Cô chỉ là một Omega không có dị năng, trong cái thế giới cá lớn nuốt cá bé này, thực lực là trên hết. Với khả năng hiện tại, cô thực sự không có cách nào bảo vệ tốt cho nhóc con.
Nhóc con không biết mẹ đang suy tính nhiều như vậy, bé chơi với Trần Vãn rất vui. Bé rất thích Mommy bây giờ, không giống Mommy trước kia lúc nào cũng muốn vứt bỏ bé, hay mắng bé, chê bé ăn nhiều. Mommy bây giờ tốt với bé lắm, còn kể chuyện thỏ con cho bé nghe nữa.
Trẻ con luôn dễ dàng bị người lớn mua chuộc bằng chút lòng tốt. Nhóc con cũng vậy, cảm thấy Mommy tốt với mình nên bé lại bắt đầu thích Mommy rồi.
Chơi được một lúc thì nhóc con buồn ngủ.
Khương Ngôn Hân bước tới bế con, định dỗ bé ngủ. Mắt đã díp lại nhưng nhóc con vẫn không quên cọ vào người Trần Vãn làm nũng: "Mommy ơi, ngày mai Mommy nhớ kể chuyện các bạn động vật khác cho con nghe nhé."
Trần Vãn dịu dàng đáp: "Được rồi, Mommy nhớ rồi. Con ngoan ngoãn ngủ đi. Thỏ con đã về nhà tìm mẹ rồi, mặt trời nhỏ của chúng ta cũng đi ngủ với mẹ thôi nào."
"Vâng ạ ~" Nhóc con gật đầu, được Khương Ngôn Hân bế lên giường dỗ dành.
Trần Vãn mệt mỏi cả ngày, bèn vào nhà tắm rửa mặt mũi qua loa rồi chuẩn bị leo lên giường trên đi ngủ. Ngay khi cô đang leo thang, giọng nói của Khương Ngôn Hân vang lên.
"Cô định cứ thế đi ngủ à?" Khương Ngôn Hân nhìn Trần Vãn với ánh mắt dò xét.
Trần Vãn bị nhìn đến mức ngơ ngác. Cô đâu còn việc gì khác nữa đâu? Bèn hỏi lại: "Nếu không thì sao? Còn phải làm gì nữa à? Tôi vừa rửa mặt xong rồi mà."
Đôi môi đầy đặn của Khương Ngôn Hân mím chặt thành một đường thẳng, ánh mắt trong trẻo lạnh lùng giờ đây càng thêm băng giá. Cô nhìn chằm chằm Trần Vãn như muốn soi thấu tâm can đối phương. Cuối cùng, cô nhìn nhóc con đang lim dim trong lòng mình, thở dài: "Cô ra ghế sofa đợi tôi một lát, tôi dỗ Dương Dương ngủ xong sẽ qua tìm cô."
Trần Vãn thu chân đang đặt trên thang về. Dù thắc mắc không biết Khương Ngôn Hân có chuyện gì mà phải nói vào ban đêm, nhưng cô vẫn gật đầu đồng ý: "Được rồi, vậy tôi chưa ngủ vội, qua kia đợi cô."
Khương Ngôn Hân gật đầu với cô, rồi quay sang nhìn con gái bằng ánh mắt dịu dàng. Khoảng mười phút sau, đợi nhóc con ngủ say, cô lấy con dao gọt hoa quả giấu trong túi quần ra đặt dưới gối, cẩn thận đắp áo khoác cho con, rồi đứng dậy đi về phía khu bàn ăn nhỏ.
Khu bàn ăn nằm khuất sau nhà vệ sinh nên là điểm mù so với giường ngủ, Khương Ngôn Hân không nhìn thấy Trần Vãn đang làm gì.
Thực tế thì Trần Vãn chẳng làm gì cả. Cô buồn ngủ díu cả mắt, đang ngồi ngẩn ngơ trên ghế sofa.
Nghe thấy tiếng bước chân, cô quay sang cười với Khương Ngôn Hân: "Có chuyện gì muốn nói với tôi sao?"
Khương Ngôn Hân khẽ hừ một tiếng, ánh mắt sắc lẹm nhìn Trần Vãn: "Chuyện cô muốn làm ấy, cô quên rồi sao?"
Trần Vãn vắt óc suy nghĩ một hồi vẫn chẳng nhớ ra chuyện gì, ngón tay gõ nhẹ lên mặt ghế sofa, dứt khoát hỏi: "Chuyện gì cơ? Tôi thực sự không nghĩ ra."
Khương Ngôn Hân đứng trước mặt Trần Vãn, nghiến răng. Cô đã nói thẳng đến mức này mà Trần Vãn vẫn còn giả ngu. Chẳng lẽ Trần Vãn muốn đợi cô chủ động?
Cô không tin Trần Vãn thực sự không biết mình đang nói gì. Chẳng phải hộp q**n l*t ren gợi cảm kia là Trần Vãn đưa cho cô sao? Không phải là vì chuyện sắp xảy ra này à?
Khương Ngôn Hân hít sâu một hơi, cắn răng cởi khuy quần jean. Vì sự an toàn của con gái, cô chỉ có thể thỏa hiệp với Trần Vãn. Dù yêu cầu của đối phương có quá đáng đến đâu, cô cũng phải nhịn. Chỉ khi nào cô đủ mạnh mẽ, không phụ thuộc vào bất kỳ ai, cô mới có thể chăm sóc tốt cho Dương Dương.
Trong cái thế giới này, thân thể và liêm sỉ đều chẳng đáng một xu. Bị một m*nh tr*n Vãn ức h**p vẫn còn tốt chán so với việc bị nhiều kẻ khác lăng nhục. Nghĩ đến đây, Khương Ngôn Hân quyết tâm liều mạng, cởi phăng chiếc quần jean lửng đang mặc, bên dưới chỉ còn lại chiếc q**n l*t ren bé xíu mà Trần Vãn đưa cho cô lúc trưa.
Trần Vãn trố mắt nhìn hành động của Khương Ngôn Hân. Cơn buồn ngủ tan biến sạch sẽ, cô hoàn toàn tỉnh táo lại. Nhưng cô vẫn chưa hiểu Khương Ngôn Hân định làm gì, chưa kịp mở miệng hỏi thì giây tiếp theo, Khương Ngôn Hân đã ngồi lên đùi cô, hai người mặt đối mặt, khoảng cách gần trong gang tấc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!