Chương 8: (Vô Đề)

19

Khoảnh khắc tôi khoác tay Thẩm Độ bước vào sảnh tiệc, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía chúng tôi.

Trong đám đông có người thốt lên kinh ngạc: "Thẩm Độ? Sao anh ta lại đến đây?"

"Chẳng phải anh ta đã bị đuổi khỏi gia tộc họ Thẩm rồi sao?"

"Người phụ nữ bên cạnh là ai thế, ăn mặc cứ như cải bắp ấy."

Thẩm Độ không chút biến sắc, dẫn tôi đi vào trong.

Cuối cùng đến bàn tiệc chính, chúng tôi đứng trước mặt hai cụ già tóc bạc phơ nhưng tinh thần vẫn vô cùng minh mẫn.

Thẩm Độ hơi cúi chào, lên tiếng: "Ông nội bà nội, đây là vợ của con, Lê Nguyệt Tranh."

Tôi cũng ngoan ngoãn hùa theo gọi người: "Con chào ông nội bà nội ạ."

Hai vị trưởng bối ngẩng đầu nhìn tôi vài cái, ánh mắt vẫn khá hiền hòa.

Bọn họ gật đầu với tôi, sau đó ông cụ Thẩm đột nhiên nói với Thẩm Độ: "Con qua đây với ông một lát."

Tôi lập tức ra hiệu cho Thẩm Độ buông tay.

Anh lại nắm c.h.ặ. t không buông, bình tĩnh lên tiếng: "Ông muốn nói gì thì cứ nói ở đây đi ạ, Nguyệt Tranh là vợ con, dù là chuyện gì thì cô ấy vẫn cần được biết."

Sắc mặt ông cụ Thẩm chợt thay đổi, đang định nổi giận.

Người phụ nữ mặc sườn xám màu xanh lục đậm bên cạnh đứng dậy, chào hỏi chúng tôi: "A Độ về là tốt rồi, mau đưa vợ con ngồi xuống đi."

Tôi nghe thấy Thẩm Độ gọi người phụ nữ đó là thím hai, sau đó anh kéo tôi ngồi xuống.

Anh v**t v* mu bàn tay tôi để an ủi, nghiêng đầu thì thầm: "Đừng sợ, có chồng ở đây rồi."

Thực ra tôi không phải sợ hãi, mà là có chút căng thẳng. Tôi sợ câu tiếp theo của họ chính là bắt chúng tôi ly hôn.

May mà ngồi xa, nên không nói chuyện được.

Chỉ là người đàn ông bên cạnh tôi thỉnh thoảng lại phóng ánh mắt soi mói tới. Điều đó làm tôi rất khó chịu.

Lát sau Thẩm Độ bị người ta gọi đi, tôi đột nhiên quay đầu lại, làm cậu ta giật mình.

"Anh nhìn tôi làm gì?"

"Sao nào?" Người đàn ông có thái độ kiêu ngạo: "Cô làm bằng vàng chắc, không thể nhìn à?"

Người đàn ông trông chưa đến hai mươi lăm tuổi, khuôn mặt có ba phần giống Thẩm Độ.

Tôi hỏi: "Anh là ai?"

Người đàn ông hừ lạnh một tiếng: "Thẩm Hoài."

Tôi nhớ ra rồi, cậu ta là người em họ mà Thẩm Độ từng nhắc tới.

Cậu ta là con trai của nhà chú ba, tính tình ngỗ ngược khó thuần. Nhưng quan hệ với anh cũng khá tốt.

"Hóa ra là em chồng." Tôi nói với giọng điệu hờ hững: "Vậy cậu phải gọi tôi là chị dâu."

Thẩm Hoài nghẹn họng, mặt đỏ bừng lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!