11
Bình luận không nghe tiếng lòng tôi, lại bắt đầu mắng.
[Tôi đã nói nữ phụ với trai da ngăm có quan hệ mà.]
[Còn giả vờ không quen, tự lừa mình thôi.]
[k*ch th*ch, nữ phụ sắp vụng trộm rồi.]
Tôi tức xanh mặt. Gào lên với người đàn ông: "Anh là ai? Tôi quen anh à?"
Người đàn ông sững lại, gãi đầu.
"Tôi tên Lăng Tiêu, là đồng nghiệp của Thẩm Độ."
"Anh ấy nói xe nhà cô hỏng, bảo tôi kéo về tiệm sửa."
Chiếc xe con của tôi từ lúc nổ lốp vẫn chưa sửa, để dưới nhà ba tháng rồi.
Hóa ra là vậy.
Tôi thở phào, dẫn Lăng Tiêu xuống kéo xe.
Một hồi làm việc, người anh ta lấm lem hết.
"Thôi xong, áo trắng thành áo đen rồi."
Tôi hơi ngại: "Hay anh lên nhà tắm rửa chút?"
Mắt Lăng Tiêu sáng lên: "Cái này… có tiện không?"
Bình luận bắt đầu ồn ào, tôi lập tức đổi lời.
"Thôi, không tiện."
[? Nữ phụ khi nào mà giữ mình vậy?]
[Nãy còn đòi trộm mười người tám người, hóa ra nói miệng.]
[Trai da ngăm: Tôi đâu có định lên!]
Lăng Tiêu cũng không dây dưa, quay đầu đi kéo xe.
Tôi phụ một lúc cũng ra mồ hôi, định đi tắm.
Đột nhiên nhận được tin nhắn của Thẩm Độ.
[Gặp Lăng Tiêu rồi?]
Tôi: [Đi rồi.]
Thẩm Độ: [Cậu ta không nói chuyện với em à?]
Tôi: [Có nói.]
Thẩm Độ: [Ừ.]
Ừ cái gì mà ừ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!