Chương 10: (Vô Đề)

23

Thời gian hòa giải ly hôn cần 30 ngày.

Tôi hỏi nhân viên: "Không thể nhanh hơn được sao?"

Nhân viên lắc đầu: "Luật quy định rồi, phải đủ 30 ngày."

Thẩm Độ mất kiên nhẫn đứng dậy: "Đi thôi."

Tôi lên xe, lề mề thắt dây an toàn.

Tôi đột nhiên hỏi anh: "Anh không thể dùng sức mạnh đồng tiền để giải quyết cái thời hạn 30 ngày này sao?"

"Cái gì cơ?"

Thẩm Độ giật mình, tay buông thõng.

Miếng sắt của dây an toàn bật thẳng vào mặt anh. Cú va đập đau đến mức anh gục hẳn xuống vô lăng, cả người run rẩy không ngừng.

Tôi vội vàng chuồn khỏi xe, đứng bên vệ đường, không dám nhìn anh lấy một cái.

Một lúc sau, Thẩm Độ hạ cửa kính xe xuống.

Anh nghiến răng nghiến lợi gằn từng chữ: "Lên xe."

Tôi lùi lại một bước, âm thầm từ chối.

Anh đóng sầm cửa xe lại, đạp mạnh chân ga.

Chiếc xe lao v. út đi trong chớp mắt.

Màn hình bình luận cười như điên.

[Nữ phụ ơi tôi lạy cô luôn, có 30 ngày mà cô cũng không đợi được sao?]

[Nhìn xem cô chọc tức nam phản diện đến mức anh ấy đua xe luôn rồi kìa.]

[Ây da, nữ chính đến rồi kìa, sao lúc nào cũng lướt qua nam phản diện một cách hoàn hảo thế nhỉ.]

Nghe theo lời nhắc nhở của bình luận, tôi ngẩng đầu lên thì thấy một chiếc Porsche đang đỗ ngay trước mặt.

Cửa kính xe hạ xuống, lộ ra gương mặt xinh đẹp của Lâm Thư Yên.

"Nguyệt Tranh, sao cô lại ở đây?"

Tôi mỉm cười: "Tôi đang... đi dạo."

Cô ấy ngước nhìn Cục dân chính, cố nhịn cười.

"Lên xe đi, tôi đưa cô về."

Tôi cũng chẳng khách sáo mà bước lên xe.

Cô ấy liếc nhìn tôi: "Tâm trạng không tốt à?"

Tôi chợt lên tiếng: "Bác sĩ Lâm, tôi sắp ly hôn rồi."

Cô ấy sững người: "Tại sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!