Chương 1: (Vô Đề)

01

Tôi sững sờ mất vài giây.

Không ngờ đói đến mức có thể nhìn thấy cả bình luận.

Tôi luồn tay vào áo sơ mi của người đàn ông, ngón tay s* s**ng lung tung.

"Chồng ơi, chúng ta sinh một đứa con đi."

Thẩm Độ tựa vào đầu giường đọc sách, mí mắt cũng chẳng buồn nâng lên.

Anh dứt khoát từ chối tôi.

"Đừng quậy."

Tôi vừa nghe đã thấy không vui.

Tôi liền giật lấy cuốn sách của anh ném lên tủ đầu giường, xoay người ngồi lên đùi anh.

Tôi cúi người ghé sát vào d** tai anh: "Ban ngày ban mặt đọc sách gì chứ? Nhìn em này!"

Lúc này anh mới chậm rãi ngước mắt lên.

Đôi mắt ấy sinh ra đã cực kỳ đẹp, đuôi mắt hơi xếch lên. Màu con ngươi nhạt, khi nhìn người khác luôn mang theo một chút lạnh lùng xa cách.

"Xuống đi." Anh nói.

"Không xuống."

"Nóng."

"Em không sợ nóng."

Tên Dam Tâm Sáng

"Anh sợ."

Tôi đang định ăn vạ, trước mắt lại lướt qua những dòng bình luận.

[Cười c.h.ế. t mất, vẻ mặt nữ phụ ngơ ngác kìa, có phải nhìn thấy chúng ta rồi không?]

[Không nhìn thấy đâu, đây là góc nhìn của nữ chính, nữ phụ làm sao có thể nhìn thấy bình luận được.]

[Đúng vậy, nếu nữ phụ mà nhìn thấy bình luận, chắc chắn là cô ta đã sớm biết mình chỉ là một công cụ đỡ đạn rồi.]

Tôi bị những dòng bình luận dọa sợ đến mức ngồi mạnh xuống.

Thẩm Độ khẽ rên lên một tiếng.

Hai tay anh vội vàng đỡ lấy eo tôi.

Anh ngửa đầu trách mắng tôi làm bậy. Tuy nhiên tôi lại chẳng có thời gian để ý đến anh.

Tôi trợn tròn hai mắt, nhìn chằm chằm những dòng bình luận đang trôi nổi trước mắt.

[Tốt quá rồi, phản diện bắt đầu thấy phiền cô ta rồi!]

[Nữ phụ ngoài việc xinh đẹp, dáng chuẩn ra thì còn có cái gì?]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!