Chương 24: (Vô Đề)

Editor: Tiểu Bạch Liên Hoa

Nội dung huấn luyện hôm nay không có vất vả như ngày hôm qua.

Nghỉ, nghiêm, quay trái, quay phải, đi đều bước gì đó, rốt cuộc cũng được chuyển động, so với đứng nghiêm thẳng tắp trong mấy tiếng đồng hồ giống hôm qua thì thoải mái hơn rất nhiều. Huống chi ngày hôm qua chỉ là ra oai phủ đầu một chút, hôm nay các giáo quan đã nhẹ nhàng hơn, chí ít đối với nữ sinh cũng coi như có chiếu cố, chọn một chỗ có bóng cây râm mát để huấn luyện.

Nguyễn Du Du cùng Chử Viện đều mang bình giữ nhiệt, lúc nghỉ ngơi hai người ngồi xuống chỗ đất bên cạnh sân thể dục, Nguyễn Du Du đổ nước lạnh ra nắp, từng ngụm từng ngụm uống vào.

Thẩm Mộc Dương trong tay cầm hai bình nước khoáng từ xa lại, thấy Nguyễn Du Du đã có nước, bước chân dừng lại.

Hôm qua tất cả học sinh coi như nắm được nội dung của huấn luyện quân sự là như thế này, mỗi người đều chuẩn bị nước, nhưng do thời tiết quá nóng, lúc này uống thì đã không còn lạnh. Mọi người đều âm thầm hâm mộ Nguyễn Du Du cùng Chử Viện, quyết định giữa trưa cũng học theo đi mua bình giữ nhiệt.

Trần Mân thấy Thẩm Mộc Dương đến, đem nước của mình cho một bạn học đằng sau, chạy chậm tới chỗ Thẩm Mộc Dương, xa xa vẫy tay với hắn.

Thẩm Mộc Dương làm như không thấy, quay người rời đi.

Sau lưng truyền tới một vài tiếng cười, Trần Mân đột nhiên quay người, lại không biết được là ai đang cười cô ta. Phẫn nộ nhìn xung quanh một vòng, chân thẳng hướng đến chỗ Nguyễn Du Du, phì phì chất vấn: "Vừa rồi người cười tôi là cô đúng không."

Nguyễn Du Du không thể hiểu được mà ngẩng đầu, "Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, sao tôi lại muốn cười cô?"

Trần Mân đương nhiên không thể nói lại chuyện cô ta nhiệt tình mà chạy về hướng Thẩm Mộc Dương kết quả lại bị người ta không lưu tình quay đầu bỏ đi cho ăn một ký bơ, lại nghi ngờ Nguyễn Du Du đang cố ý hỏi vậy để cô ta bẽ mặt, tức giận đến vành mắt đỏ hồng, oán hận trừng Nguyễn Du Du, "Cô đừng có mà đắc ý quá sớm!"

Nguyễn Du Du trợn mắt há mồm nhìn Trần Mân đã đi xa, chớp chớp mắt, không để trong lòng, quay qua tiếp tục nói chuyện với Chử Viện: "Giữa trưa mình nghỉ ngơi ở gần đây, trong nhà có tủ lạnh, có muốn mình giúp cậu đổ thêm nước lạnh vào bình giữ nhiệt không?"

"không cần phiền vậy đâu" Chử Viện cười: "Ở cửa hàng tiện lời trong trường tùy tiện mua một cai nước lạnh, trước khi huấn luyện rót vào là được rồi."

……...........

Huấn luyện buổi sáng coi như là nhẹ nhàng, sau khi kết thúc, Nguyễn Du Du cùng Chử Viện cùng đi ăn cơm trưa.

"Ngày hôm qua mình đi nhà ăn ăn thử rồi, hương vị quả nhiên bình thường, cậu thì sao, ăn ngon không?" Nguyễn Du Du hỏi Chử Viện.

Chử Viện lắc đầu "Mình đi nhà ăn phía nam, đây là lần đầu tiên mình ăn ở căn tin trường học, hương vị …… một lời khó nói, cậu biết nơi nào ăn ngon không?"

Nguyễn Du Du nở nụ cười, vừa thấy Chử Viện liền biết điều kiện của cô ấy rất khá giả, cấp ba đều học ngoại trú, khẳng định giống như cô không thể ăn cơm tập thể, "Vậy chúng ta đi nhà hàng đi, nghe nói trừ bỏ đông tây nam bắc bốn cái nhà ăn còn có ba cái nhà hàng được nhà trường cho phép xây dựng trong khuôn viên."

Nguyễn Du Du vừa nói, tay lấy di động nhìn nhìn bản đồ, chọn cái cách các cô gần nhất, đưa cho Chử Viện coi, "Chúng ta đi cái này nhé."

Chử Viện vui vẻ đồng ý, "Đi."

Nhà hàng trong này cũng giống bên ngoài, muốn ăn cái gì thì gọi cái đó, có điều các cô tới có chút chậm, bàn nào cũng đều có người.

Chử Viện rất tiếc nuối, "Tin tốt chính là nhà hàng này khẳng định rất nhiều món ngon, nên người mới chật ních thế này, tin xấu chính là, sau này nếu đến đây sau mười hai giờ thì cả chỗ đứng cũng không có, bảo bối à số chúng ta thật khổ ."

Nguyễn Du Du cũng tiếc nuối bỏ thêm một câu, "Mình xem thời khóa biểu rồi, từ thứ hai đến thứ sáu đều học tới quá mười hai giờ, lại còn là những môn bắt buộc."

Chử Viện bi thương tổng kết: "Nói cách khác học kỳ này chúng ta đừng nghĩ có thể ăn cơm trưa ở đây."

Nguyễn Du Du càng thêm buồn rầu, "Cậu còn có thể ghé qua đây ăn tối, mình chỉ có thể chờ học kỳ sau, lại nói có khi học kỳ sau nữa cũng chưa chắc có hy vọng, nghe nói toàn bộ năm học chương trình học tương đối nhiều."

Hai người thất vọng mà liếc nhau, chuẩn bị tinh thần nhai cơm ở căn tin.

"Du Du!" Một giọng nam trong sáng vang lên.

Nguyễn Du Du theo âm thanh nhìn lại, thấy học trưởng mắt đào hoa đang vẫy tay với cô.

"Học trưởng." Nguyễn Du Du lôi kéo Chử Viện đi qua.

"Du Du, ngồi xuống cùng nhau ăn đi." Thẩm Mộc Dương đang ngồi bàn bốn người, hiện tại chỉ có một mình hắn, hắn chỉ chỉ hai vị trí đối diện, "Đây là bạn học của em sao, cũng ngồi xuống đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!