Editor: Tiểu Bạch Liên Hoa
Nguyễn Du Du chọn một bộ phim hành động bom tấn, cô cảm thấy đi rạp chiếu phim màn hình lớn phải xứng với phim hành động mới đã ghiền.
Thẩm Mộc Bạch đương nhiên không có ý kiến, nếu là phim kinh dị hắn lo sẽ dọa đến cô, phim ngôn tình quá lâm li bi đát thì sợ cô thương tâm, chọn phim hành động là vừa vặn, vừa náo nhiệt lại sảng khoái, xem xong trong lòng cũng không thấy khó chịu.
Còn một lát nữa mới đến giờ chiếu phim, Nguyễn Du Du tham quan xung quanh đại sảnh.
Bên cạnh bàn ghế nghỉ đều là áp phích tuyên truyền phim, còn có ghế mát xa, trò chơi điện tử, cô cảm thấy hứng thú nhất vẫn là hàng máy gắp thú nhồi bông.
Đứng một bên cẩn thận nghiên cứu, Nguyễn Du Du ngẩng đầu nhìn Thẩm Mộc Bạch: "Thẩm tiên sinh, tôi muốn chơi cái này."
"Trước kia em từng chơi cái này chưa." Thẩm Mộc Bạch hỏi.
Nguyễn Du Du lắc đầu.
Thẩm Mộc Bạch trong lòng hiểu rõ, hắn đổi một đống lớn tiền xu, đứng bên canh kiên nhẫn nhìn Nguyễn Du Du chơi.
Chơi qua mấy lượt, Nguyễn Du Du mới phát hiện cái này khó hơn rất nhiều so với tưởng tượng a. Nín thở ngưng thần, nhắm thật chuẩn xác điều khiển móng vuốt hướng tới, rõ ràng đã tóm được con thỏ bông khả ái nhưng nhấc lên liền rớt xuống, cô căn bản không có biện pháp gắp được thỏ nhỏ ra ngoài.
Cô gái nhỏ mắt tròn xoe chìn chằm chằm không chớp, cánh môi no đủ hồng nhuận gắt gao mím lại, ngón tay nắm nút điều khiển bởi vì dùng sức khớp sương có chút trở nên trắng, nhìn bộ dáng khẩn trương của cô Thẩm Mộc Bạch cũng nhíu mày theo.
Ban đầu Nguyễn Du Du nhìn trúng một bé thỏ bông khả ái bông bông nhung nhung trắng trắng lại mềm mềm, nhưng xài hết mấy tệ cũng không thể đem nó gắp ra, không khỏi có chút nhụt chí, nghĩ nghĩ không cần gắp thỏ ra cũng được, tùy tiện gắp được một con là thấy mãn nguyện rồi.
Nhìn thì cứ tưởng dễ, chơi rồi mới biết nó lại khó như vậy, mắt thấy gấu bông mỗi lần từ móng vuốt của cô chạy thoát, trên trán trắng nõn của Nguyễn Du Du nổi lên mạch máu màu xanh lá nhàn nhạt, khuôn mặt non mềm cũng nhăn hết lại, đỏ bừng, giống như con ếch xanh nhỏ đang tức giận.
Đem đống xu trong tay Thẩm Mộc Bạch xài hết một nửa Nguyễn Du Du vẫn không thu hoạch được gì.
Cô có chút thất bại mà ngẩng đầu lên, âm thanh mềm mại, mang theo một tia ủy khuất, "Thẩm tiên sinh……."
Thẩm Mộc Bạch có chút buồn cười, lại có chút đau lòng, đem đóng xu trong tay bỏ cho Ngyễn Du Du, bàn tay nắm lấy cần điều khiển, "Du Du, muốn cái nào."
Đôi mắt hạnh liền sáng lên, như sao băng xẹt qua, hoa lệ mà lộng lẫy, cô nhìn chằm chằm tủ kính, cao hứng mà nói, "Muốn con thỏ nhỏ đằng kia."
"Được tôi lấy cho em." Thẩm Mộc Bạch điều khiển móng vuốt hướng tới con thỏ nhỏ, dùng sức nhấc lên, sau đó……… tiểu thỏ khả ái oanh liệt rớt xuống.
Thẩm Mộc Bạch: "……….."
Nguyễn Du Du: "…………"
(Editor:…………)
"Thẩm tiên sinh, anh…. Cũng chưa từng chơi trò này sao?" Nguyễn Du Du nghiêng đâu nghi hoặc àm nhìn Thẩm Mộc Bạch.
"Không có." Thẩm Mộc Bạch nhìn chằm chằm con thỏ bị rớt nằm úp xuống, con ngươi đen sì hiện lên một tia không vui, loại trò ấu trĩ này sao có thể là khó hắn, chẳng qua bởi vì là lần đâu chơi, cho nên mới thất thủ.
Cũng may cô gái nhỏ cũng không thất vọng với hắn, còn dùng ánh mắt nóng bỏng cổ vũ, "Kia Thẩm tiên sinh đừng gấp, phải nắm bắt thời cơ, chúng ta còn rất nhiều xu nha."
"Yên tâm, tôi nhất định sẽ đem con thỏ kia lấy ra cho em." Thẩm Mộc Bạch vô cung tin tưởng với năng lực của mình, hắn cùng Ngô Trung Trạch, Triệu Húc Phong, Tống Cẩm Minh bốn người từ bé đến lớn có loại kích thích nào mà chưa trải qua, mấy năm nay vì vụ của Triệu Húc Phong bốn người mới thu liễm, nhưng loại trò chơi con nít này muốn qua mặt hắn, nằm mơ.
"Ân ân." Đôi mắt thanh triệt của Nguyễn Du Du cong thành vầng trăng, dùng sức gật đầu hai cái, ngữ khí thập phần khẳng định, "Tôi tin tưởng Thẩm tiên sinh."
"Chờ." Bàn tay to của Thẩm Mộc Bạch dừng trên đầu Nguyễn Du Du, nhẹ nhàng sờ sờ. Tóc cô trơn mượt, đen nhãnh mềm mại xõa tung tới tận eo, sờ lên vô cùng tinh tế mềm mại, sờ sờ cảm xúc thật tốt.
Thẩm Mộc Bạch cầm cần điều khiển, cảm giác thất bại của lần thứ nhất đã biến mất, lần thứ hai nhắm tới thỏ con úp mặt đang vểnh mông nhỏ lên, kết quả……. Lại thất bại.
Đôi mắt đen thuần một mảnh sâu thẳm, Thẩm Mộc Bạch từ trước đến nay đều không có thói quen để lộ cảm xúc trên mặt, hắn không nhìn biểu tình của Nguyễn Du Du, thử lại lần nữa, nhưng kết quả vẫn không thành công.
Mái tóc đen dừng trên chân mày, môi mỏng khẽ mím, mắt phượng dài hẹp hiện ra vài phần sắc bén, Thẩm Mộc Bạch cái gì cũng không nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!