Chương 21: (Vô Đề)

Editor: Tiểu Bạch Liên Hoa

Tất cả tân sinh viên tập trung lại nghe thông báo chung của nhà trường xong đã là 11 giờ, 2 giờ chiều các ban phân công nhau mở họp lớp.

Nguyễn Du Du nhắn tin báo cáo tình hình cho Thẩm Mộc Bạch, liền chuẩn bị đi ăn cơm trưa, trường học có bốn cái nhà ăn ba cái nhà hàng, hơn nữa bên ngoài có rất nhiều quán đồ ăn vặt, cô quyết định nếm thử từng cái một.

Tin nhắn vừa gửi được mấy giây, Thẩm Mộc Bạch liền gọi điện thoại tới.

"Thẩm tiên sinh."

"Du Du, tới cổng trường phía nam đi, tôi chờ em."

Nguyễn Du Du kinh ngạc hỏi: "Anh tới rồi sao?"

Thẩm Mộc Bạch nhàn nhạt mà ừ một tiếng.

Trước cổng trường phía nam là một khu phố nhỏ phồn hoa, có không ít của hàng quần áo cùng tiệm trang sức, còn có đủ loại quán ăn. Đã tới giữa trưa, toàn bộ con đường đều tràn mùi thức ăn.

Học sinh tụ ba tụ năm ra vào cổng trường, Thẩm Mộc Bạch lẳng lặng đứng chờ dưới một cây bạch quả, ánh nắng lấp ló xuyên qua tán cây, lưu lại trên gương mặt trắng nõn anh tuấn những quang ảnh loang lổ.

Một thân cao thẳng, chỉ cần thoáng qua là tìm thấy, huống chi trên người hắn một thân tây trang xa hoa cao quý, khí chất phi phàm hấp dẫn mọi ánh nhìn. Hắn rũ nửa mắt, che khuất đôi con ngươi đen thuần, mái tóc đáp ở lông mày, mũi cao thẳng, môi mỏng trơn bóng, lười biếng đứng đó, một bộ dáng công tử thanh nhã tự phụ.

Nguyễn Du Du liếc mắt liền thấy, từ xa nhìn lại, hắn cùng học sinh chung quanh không có gì khác biệt (ý là ổng trẻ) chẳng qua trên người nhiều thêm vài phần cao quý ưu tú cùng lạnh nhạt xa cách.

Đoán chừng nếu không phải hắn bày ra một bộ mặt người lạ chớ đến gần, khẳng định sẽ có rất nhiều nữ sinh tiến tới làm quen.

Thẩm Mộc Bạch ngước mắt liền thấy Nguyễn Du Du, cô gái nhỏ mặc một cái váy dài quá đầu gối, vai đeo ba lô, bộ dáng nhìn thập phần hiền lành ngoan ngoãn, đang đi tới phía hắn, con mắt đen thuần hiện lên vài phần ấm áp.

"Du Du." Hắn vẫy ta.

Nguyễn Du Du nhấc chân chạy qua, ngẩng mặt, mắt hạnh tròn xoe đầy tò mò, "Thẩm tiên sinh, anh cố ý tới thăm tôi sao."

Lời vừa ra khỏi miệng cô liền có chút ngượng ngùng, hắn có thể chỉ là trùng hợp đi ngang qua, cô hỏi như vậy hình như đang tự mình đa tình thì phải.

"Vì hôm nay là ngày đầu tiên em đi học, tôi không yên tâm." Thẩm Mộc Bạch không có gì ngượng ngùng, trực tiếp thừa nhận.

Nghe hắn nói như vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn của Nguyễn Du Du liền đỏ bừng, cô nhấp môi cười, cúi đầu không dám nhìn hắn, dùng mũi giày gẩy gẩy hòn đá nhỏ trên mặt đất.

"Vì chúc mừng em ngày đầu đi học, tôi dẫn em đi ăn ngon."Thẩm Mộc Bạch đậu xe cách cổng trường ba bốn mươi mét, hai người cùng nhau đi qua.

Nguyễn Du Du ngồi vào ghế phụ, ngoan ngoãn cài dây an toàn, "Không ăn những đồ nặng mùi được không, buổi chiều còn phải lên lớp."

"Cơm Tây thế nào, gần đây có một nhà hàng làm món bò bít tết không tồi."

Đây là lần đầu Thẩm Mộc Bạch mang Nguyễn Du Du đi ăn cơm Tây, cô thiên về các loại bánh kem mỹ vị và ẩm thực Trung Hoa, tỷ như món cay Tứ Xuyên, lẩu Trùng Khánh, đối với đồ Tây không có hứng thú nhiều, cho nên cũng ít khi thưởng thức.

Nguyễn Du Du một bên cắt bò bít tết một bên cùng Thẩm Mộc Bạch nói chuyện về trường học, "So với tưởng tượng của tôi trường lớn hơn rất nhiều a! Có bảy cái nhà ăn….. Không phải, có bốn cái nhà ăn ba cái nhà hàng, Thẩm tiên sinh, anh nói xem nhà trường sắp xếp như vậy có phải là để sinh viên thoải mái trong vấn đề ăn uống không."

Thanh âm cô mềm mại, động tác ưu nhã thuần thục, lực đạo góc độ sử dụng dao nĩa vô cùng hoàn mỹ.

Thẩm Mộc Bạch đã sớm nhận thức cô là một thùng cơm nhỏ tham ăn, nhưng cách ăn uống đặc biệt điềm tĩnh, không vội vã , vô cùng thanh nhã lịch sự, nhìn qua như là đã trải qua một hồi huấn luyện lễ nghi đầy đủ, đương nhiên cũng có thể giải thích là vì cô nhìn theo hắn mà học hỏi. Nhưng nhìn động tác của Nguyễn Du Du, nếu là chưa có học qua thì không thể làm được trình độ thành thục như hiện tại.

Cho nên, cô thật sự không phải là cô nhi đáng thương được ghi trên hồ sơ trong ngăn kéo phòng hắn.

Hay nói cách khác, Nguyễn Du Du vốn dĩ không phải Nguyễn Du Du kia. (Nghĩa là Bạch ca đã đoán ra Nguyễn Du Du là linh hồn khác xuyên qua)

Nguyễn Du Du vẫn hưng phấn kể về trường học, không có chú ý tới đôi mắt sâu thẳm của Thẩm Mộc Bạch, "Hội trường đặc biệt lớn, nghe nói có văn nghệ hay diễn xuất gì đó cũng là ở hội trường, chính là sáng nay hiệu trưởng ở đó nói mấy lời không có ý tứ gì."

Thanh âm cô thực mềm nhẹ, nhu nhu, nghe tới vô cùng thoải mái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!