Editor: Tiểu Bạch Liên Hoa
Đi theo Thẩm Vinh Hưng cùng Đoàn Tùng Phương tới đều là người Thẩm gia, nghe tin lão gia tử xuất viện liền chạy qua thăm.
Thẩm Mộc Bạch giới thiệu từng người cho Nguyễn Du Du, " Đây là bác trai, bác gái."
Nguyễn Du Du ngoan ngoãn chào: "Bác trai khỏe, bác gái khỏe."
Bác gái tủm tỉm lấy ra hai cái hồng bao lớn đưa cho Nguyễn Du Du, "Lần đâu gặp mặt, đây là hai bác tặng con, coi như lễ gặp mặt đi, Du Du không cần ghét bỏ."
Nguyễn Du Du không nhận ngay, quay đầu nhìn qua Thẩm Mộc Bạch, thấy hắn gật đầu, cô mới nhận lấy, "Vậy con cảm ơn bác trai bác gái."
Đi một vòng nhận người, Nguyễn Du Du được mười mấy cái hồng bao. Cô lúc này mới nhớ tới, lúc gặp ông nội cũng được cho quà gặp mặt, khả năng đây là tập tục đi.
Lại nói tiếp, đôi vợ chồng Thẩm Vinh Hưng cùng Đoàn Tùng Phương vẫn ngồi im không có động tĩnh gì.
Nguyễn Du Du cũng không để bụng, cô không coi trọng mấy cái bao lì xì này.
Thẩm Vinh Hưng giật giật khóe miệng, ông ta căn bản không biết còn có cái lễ gặp mặt này. Ông ta đương nhiên cũng không cảm thấy mình sai, đường đường là một đại nam nhân, lại là chủ tịch Thẩm thị, còn phải lo nhiều chuyện lớn, sao có thời gian nhớ đến những chuyện cỏn con lông gà vỏ tỏi này.
Muốn trách thì trách Thẩm Mộc Bạch cùng Đường Tùng Phương, cũng không biết nhắc nhở trước một tiếng, làm ông ta mất mặt trước nhiều thân thích như vậy.
Sắc mặt Thẩm Vinh Hưng thúi hoắc nhìn chằm chằm Thẩm Mộc Bạch, Thẩm Mạch cũng không thèm đếm xỉa cho vào trong mắt, mặc kệ cho ông ta muốn trừng đến khi nào thì trừng.
Thẩm Vinh Hưng lại quay qua liếc Đường Tùng Phương một cái. Làm trò trước mặt nhiều thân thích như vậy, Đường Tùng Phương cũng có chút xấu hổ, xác thật bà ta không có chuẩn bị hồng bao, tiền mặt trên người cũng không nhiều lắm. Thật ra trên tay có một cái vòng ngọc giá trị xa xỉ, hôm nay đặc biệt đeo lên để khoe ra, nhưng bà ta vô cùng luyến tiếc tặng nó cho Nguyễn Du Du a.
Lão gia tử thản nhiên ngồi trên sô pha, nhàn nhã nhìn qua.
Nhóm thân thích thì một bộ dáng xem kịch vui, tuy rằng mấy người họ đứng rải rác trong phòng khách, người thì làm bộ thưởng thức mấy bức họa treo tường, cũng có người tụm hai tụm ba nói nhỏ, nhưng ánh mắt thì như có như không bắn tới hóng chuyện.
Giằng co một vài giây, Thẩm Mộc Bạch liền dắt Nguyễn Du Du tránh đi.
Nguyễn Du Du cũng mừng rỡ khi không cần phải nhận hồng bao của Đường Tùng Phương, cô đoan đoan chính chính mà ngồi cạnh Thẩm Mộc Bạch, nhâm nhi ly trà nóng.
"Nhìn cái bộ dạng này, là không tính toán nhận con dâu a." Có người tụm lại thì thầm, âm thanh rất nhỏ, nhưng thính lực Nguyễn Du Du vô cùng nhạy bén, mặc kệ trong phòng này ai nghị luận cái gì, cô đều nghe thấy rõ.
"Có khả năng là ghét bỏ cô gái này ở nông thôn đi. Tuy rằng thoạt nhìn cũng ra dáng ra hình, lớn lên không tồi, nhưng rốt cuộc cũng không được dạy dỗ lễ nghi đằng hoàng, nếu mang ra ngoài tham gia mấy cái yến hội gì đó, chỉ sợ sẽ thành trò cười."
"Nhưng vậy cũng tốt, Mộc Bạch cũng vô dụng, trong tay hắn chỉ có 5% cổ phần, sự vụ của công ty một chút cũng không thể đụng tay đến, đời này thì chỉ có thể trông cậy vào lúc chia tiền hoa hồng sống qua ngày thôi. Cưới một cô gái nông thôn có vẻ hiền lành chất phác, ít nhất cũng sẽ không ghét bỏ hắn."
"Mất công khi hắn còn nhỏ tôi chiếu cố hắn tốt như vậy, sớm biết hắn chỉ được hưởng chút cổ phần nho nhỏ, tôi hà tất phải phí công tốn sức. Sau này Thẩm gia khẳng định là của Mộc Dương rồi, Mộc Dương đã tiến vào công ty, tuy với danh nghĩa thực tập nhưng nhiều dự án đều là hắn làm a. Ai, Mộc Dương sao hôm nay không có tới?"
"Nghe nói là ra nước ngoài khảo sát học tập, qua mấy ngày nữa mới trở về."
Nguyễn Du Du quay đầu nhìn Thẩm Mộc Bạch một cái, thì ra mọi người nói hắn phế vật là như vậy.
Một trưởng tử hào môn lại mất đi quyền lợi thừa kế, cũng không thể tham dự quyết sách công ty, hoàn toàn trở thành nhân vật vô hình, đáng thương chờ cầm tiền hoa hồng sống qua ngày.
Chu Dung Dung là con gái một của Chu gia, đương nhiên sẽ kế thừa toàn bộ tài sản, vậy so với 5% trong tay Thẩm Mộc Bạch thì có thể nói là nhiều hơn không ít, làm sao chịu gả cho hắn đây.
Nếu cổ phần Thẩm thị nằm trong tay lão gia tử, Thẩm Mộc Bạch còn có vài phần cơ hội, nhưng Thẩm Vinh Hưng xem như đã thâu tóm toàn bộ, ông ta rõ ràng khó chịu với Thẩm Mộc Bạch, lại thêm Đường Tùng Phương đêm ngày thổi gió bên tai, xem như hết hy vọng.
Nguyễn Du Du cúi đầu nhìn ly trà gợn sóng trong tay, hơi nóng bốc lên làm ướt ướt hàng mi dài.
Hoàn cảnh của hắn khó khăn như vậy, thế nhưng còn mua cho cô đồng hồ trang sức đắt tiền, lại cho thêm mười vạn tiền tiêu vạt hàng tháng.
Nguyễn Du Du đột nhiên chua xót thay hắn.
Người tốt như vậy, thế nhưng không ai thích, nguyên chủ không yêu hắn, Chu Dung Dung có hôn ước từ nhỏ cũng chán ghét không chịu gả cho hắn, cha ruột thì hay bắt bẻ chửi bới, mẹ kế thì càng âm gian xảo trá.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!