Chương 9: (Vô Đề)

Edit: Hanna

Beta: Hương

Nguyễn Du Du thật sự chưa từng ăn đồ ăn nhanh nên đã đặc biệt gọi một phần lớn khoai tây chiên và hamburger với coca.

Thẩm Mộc Bạch cũng gọi một phần như cô.

Khoai tây chiên vừa mới làm xong, nóng hổi, cắn lớp vỏ bên ngoài còn có chút giòn, uống thêm một ngụm coca lạnh, quả nhiên thực đã ghiền.

Nguyễn Du Du đối với hamburger không có cảm giác gì, thích nhất chính là khoai tây chiên, vừa ăn vừa đánh giá: "Em cảm thấy vị khoai tây chiên không chấm cà chua ăn ngon hơn, có thể ăn được hương vị nguyên bản của nguyên liệu nấu ăn."

Thẩm Mộc Bạch đối với những thứ này không có hứng thú, chỉ cắn hai miếng hamburger, xem thần sắc của cô gái nhỏ, không có bộ dáng chịu ủy khuất, anh có chút không xác định được mình ở trong điện thoại có thật sự nghe giọng điệu buồn bã của cô hay không, hỏi: "Ở hiệu sách gặp chuyện gì sao?"

Nguyễn Du Du lắc lắc đầu, "Không có, em mua mấy quyển sách, năm nhất cần học toán cao cấp với tiếng anh."

Thẩm Mộc Bạch nhướng máy, "Du Du thật ham học, còn có một tháng nữa mới đi học đó, sớm như vậy đã bắt đầu chuẩn bị rồi."

Khuôn mặt nhỏ của Nguyễn Du Du đột nhiên đau khổ nhíu lại, "Hồi cao trung thành tích học tập của em không tốt, muốn xem bài trước một chút, không tới lúc đó theo không kịp."

Bởi vì sức khoẻ cô không tốt, cao trung mỗi tuần chỉ học một buổi, vẫn luôn được gia sư riêng kèm cặp.

Tất cả các khóa học, ngữ văn và tiếng anh vẫn còn tốt, toán học quả thực là một mớ hỗn độn.

Vốn định xem trước toán cao cấp và tiếng anh một chút, nhưng nhìn nhìn mới phát hiện, toán cao cấp cô căn bản xem không hiểu.

"Thành tích không tốt?" Thẩm Mộc Bạch có chút kinh ngạc, có thể đủ điều kiện trủng tuyến đến đại học Yến Thành, thành tích hẳn là cũng tạm ổn mới đúng.

"Cực, kỳ, cực, kỳ, không tốt!" Nguyễn Du Du gật gật đầu thật mạnh, "Thẩm tiên sinh, em muốn mời một gia sư, có thể bảo người đến nhà dạy học cho tôi không?"

Thẩm Mộc Bạch chần chờ một chút, anh không thích có người đến nhà, ngày thường chỉ có Lưu An có thể đến đưa đồ gì đó, hiện tại nhiều thêm một người là Nguyễn Du Du.

Nguyễn Du Du vừa thấy vẻ mặt anh liền biết anh không muốn, "Không sao, em cũng có thể đi học ở bên ngoài, như là mấy quán nước, nghe nói mua một ly cà phê là có thể ngồi một buổi chiều."

Thẩm Mộc Bạch đang muốn nói gì đó, điện thoại đột nhiên vang lên, lấy ra thì thấy, là dì Phương bảo mẫu bên cạnh Thẩm lão gia.

Vốn dĩ anh định buổi sáng xử lý một chút chuyện công ty, ăn cơm trưa xong liền tới bệnh viện xem ông nội Thẩm, thấy dì Phương điện báo, rất sợ ông xảy ra chuyện gì, vội vàng nhấc máy.

Lòng Thẩm Mộc Bạch hơi trầm xuống.

Một người bệnh nặng rất lâu sắp không qua khỏi, đột nhiên có tinh thần, rất có thể là hồi quang phản chiếu.

Không chỉ anh nghĩ như vậy, dì Phương và bác sĩ đều có nghi ngờ này, cho nên không đợi được đến buổi chiều Thẩm Mộc Bạch đến bệnh viện, dì Phương gọi điện thoại cho anh trước, nếu là hồi quang phản chiếu, lão gia bất cứ lúc nào cũng có thể nhắm mắt, Thẩm Mộc Bạch vẫn nên qua đó sớm một chút.

Nguyễn Du Du vừa cắn khoai tây chiên vừa lẳng lặng nhìn Thẩm Mộc Bạch gọi điện thoại.

Mặt mày anh có chút hẹp dài, đôi mắt đen tuyền hiếm thấy, lúc rũ mắt, bộ dáng công tử cao quý thờ ơ, nâng mắt lên nhìn người, sẽ có một loại ảo giác chuyên chú thâm tình.

Lúc này, đôi mắt đen kia rũ xuống, môi mỏng khẽ mím, ngón tay thon dài nắm di động cũng có chút dùng sức.

Cửa hàng thức ăn nhanh náo nhiệt lại có chút ồn ào, quanh thân anh lại bao phủ một tầng cô đơn, buồn bã.

"Xảy ra chuyện gì thế?" Nguyễn Du Du chờ anh cất điện thoại, nhẹ giọng hỏi.

"Dì Phương nói hôm nay tinh thần của ông nội rất tốt."

"Đó không phải là chuyện tốt sao?" Nguyễn Du Du có chút kỳ quái về phản ứng của anh.

"......! Rất có thể là hồi quang phản chiếu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!