Chương 75: Phiên ngoại 3

Bụng của Nguyễn Du Du ngày càng lớn lên.

Mỗi ngày cô cùng Thẩm Mộc Bạch đi làm, đồng nghiệp đều đã biết thân phận của cô, chăm sóc cô rất chu đáo, buổi trưa đi đến văn phòng làm việc của Thẩm Mộc Bạch để nghỉ trưa, cho nên, cô không hề cảm thấy rất vất vả.

Nhưng mà Thẩm Mộc Bạch luôn lo lắng cho cô. Cũng may Nguyễn Du Du đã được điều trị, không còn bị say xe, hay nôn nghén nữa, sức khỏe rất tốt.

Cô không kén ăn, nhưng cô rất thích đồ ngọt, bánh ngọt, trái cây, sô cô la đều là những món yêu thích của cô, mỗi ngày cô chỉ dám ăn rất ít. Viện trưởng Trương lo lắng rằng lượng đường trong máu của cô sẽ tăng lên, mỗi lần đi siêu âm xem rất kỹ các chỉ số của cô.

"Tiểu Bạch." Nguyễn Du Du đỡ cái bụng lớn đi vào phòng làm việc ở tầng cao nhất, Thẩm Mộc Bạch vội vàng đứng lên, dìu cô đi đến ghế sofa phía sau bình phong rồi ngồi xuống, bàn tay anh dịu dàng chạm lên bụng của cô: "Du Du, em có mệt không?"

"Không mệt." Nguyễn Du Du khẽ lắc đầu, lấy ra một miếng sô cô la từ trong túi áo của bà bầu, bóc ra nhét vào miệng, khóe mắt cong lên.

Thẩm Mộc bật cười khẽ nhéo cái mũi nhỏ của cô, "Sao em lại thích ăn ngọt thế, liệu đứa trẻ trong bụng là đường đầu thai?"

Nguyễn Du Du mặc kệ không để ý, dịu dàng chạm lên bụng, "Đường Đường, ngoan, ăn sô cô la đi."

Bởi vì cô rất thích đồ ngọt, mọi người thường trêu chọc gọi đứa bé là đường, thế là quyết định gọi đứa bé là "Đường Đường".

Đường Đường không biết là đã ngửi thấy mùi sô cô la, hay là đã nghe được giọng nói của Nguyễn Du Du, hào hứng đạp vào bụng của Nguyễn Du Du. Thẩm Mộc Bạch thấy được, vội vàng đặt bàn tay xuống, tên nhóc quả nhiên không chút khách khí đá một cái vào lòng bàn tay của anh.

Thẩm Mộc Bạch thỏa mãn ôm Nguyễn Du Du vào lòng, "Du Du, nhìn Đường Đường tràn đầy năng lượng, liệu có phải là con trai hay không? " Để giữ sự bất ngờ khi đứa bé chào đời, họ từ chối không biết trước giới tính của đứa trẻ.

Nguyễn Du Du nghiêng đầu suy nghĩ một lúc, "Em lại nghĩ chắc là một cô nhóc, thích ăn đồ ngọt giống như em. Giống em là tại vì em rất thích ăn mấy đồ ngọt, đặc biệt bánh ngọt còn anh thì lại không thích ăn đồ ngọt nên chắc chắn không thể giống anh được."

Thẩm Mộc Bạch cảm thấy có lý, tên nhóc kia chắc chắn giống cô nhóc, m3m mại đáng yêu.

Trong cặp mắt đen nháy của anh hiện lên sự dịu dàng, "Thật tuyệt, chúng ta hãy trang trí thêm một vài món đồ dễ thương cho phòng của công chúa nhỏ."

...

Nguyễn Du Du đi làm đến hết tháng 10, chỉ còn nửa tháng nữa là đến ngày dự kiến sinh thì cô mới ngoan ngoãn ở nhà tĩnh dưỡng.

Thẩm Mộc Bạch lo lắng không biết lúc nào cô nhóc sẽ sinh khi nào, dù sao bác sĩ đã nói thai đầu thường trở dạ sớm hơn một vài ngày. Vì vậy anh đã cố gắng mang công việc về nhà giải quyết, dù sao hiện tại Internet rất phát triển, cho dù ngồi ở nhà vẫn chỉ huy ra lệnh, không khác gì ở văn phòng, chưa kể còn có thể mở cuộc họp online.

Mỗi ngày, anh cùng Nguyễn Du Du di dạo trong vườn, bác sĩ nói đi bộ nhiều sẽ giúp ích cho việc sinh con. Lúc đầu, anh hy vọng cô nhóc sẽ đẻ mổ, tiêm liều tê sẽ không còn cảm thấy đau đớn. Nhưng Nguyễn Du Du khăng khăng muốn đẻ thường, bác sĩ bảo sức khỏe của cô rất tốt, vì vậy cũng khuyên cô nên đẻ thường, hơn nữa về sau hồi phục sẽ nhanh hơn.

Nhìn thấy ngày dự sinh ngày càng đến gần, không chỉ có Thẩm Mộc Bạch căng thẳng, ông lão cùng Thẩm Mộc Dương còn dọn đến đây ở, mấy người Triệu Húc Phong cũng thi thoảng chạy đến hỏi thăm.

Nguyễn Du Du không thích bệnh viện, càng không muốn nằm viện, cô không muốn đi đến bệnh viện trước mấy ngày, bác sĩ nói thai đầu chuyển dạ rất lâu, đợi khi nào cảm thấy đau đến bệnh viện cũng kịp.

Thẩm Mộc Bạch thuê hai bảo mẫu, đến lúc đó sẽ thay phiên nhau chăm sóc Đường Đường và Nguyễn Du Du. Anh cùng dì Nguyệt bàn bạc chuẩn bị một túi đồ lớn, tất cả những món đồ này sau khi sinh đều cần phải dùng đến. Mấy ngày nay Ngụy Vĩnh cũng ở trong biệt thự, mọi thứ đều đã chuẩn bị xong, chỉ chờ Nguyễn Du Du phát động.

Đường Đường đúng là tên nhóc quan niệm thời gian, đúng ngày mới chịu ra.

Lúc ăn sáng, bụng Nguyễn Du Du có hơi đau, cô lặng lẽ nhìn thời gian, đợi đến khi cơn đau thứ hai ập đến, cô đã ăn xong bữa sáng.

Cô đặt đũa xuống, mỉm cười với Thẩm Mộc Bạch, "Tiểu Bạch, em nghĩ chúng ta có thể đi đến bệnh viện."

Thẩm Mộc Bạch lập tức bật dậy, anh còn tưởng rằng tên nhóc ra muộn, không ngờ lại ra đúng giờ, anh lập tức ra lệnh, Ngụy Vĩnh lái xe, anh ôm Nguyễn Du Du ngồi ở ghế sau, Dì Nguyệt cùng một một vệ sĩ khác ngồi chiếc xe còn lại, ông lão nóng vội kéo Thẩm Mộc Dương ra cửa, Thẩm Mộc Dương hít thở một hơi thật sâu, mới cầm vô lăng.

"Du Du, em, em có đau không?" Nhìn Thẩm Mộc Bạch vẫn bình tĩnh lạnh lùng như ngày thương, nhưng Nguyễn Du Du nhận ra sự lo lắng bên trong câu nói của anh.

Cô bật cười tay chạm lên bụng, "Không sao đâu, không đau lắm, có lẽ vẫn còn sớm, chúng ta đừng nóng vội."

Bác sĩ miêu tả chi tiết quá trình đau đẻ hai người nghe, giống như hiện tại cơn đau đẻ thường kéo dài, cơn đau không dữ dội, mới vừa bắt đầu chuyển dạ, phải đợi thêm một khoảng thời gian mới bắt đầu sinh được.

Bệnh viện nhận được điện thoại đã chuẩn bị sẵn sàng, Nguyễn Du Du vừa đến bệnh viện đã được đưa vào phòng bệnh VIP được chuẩn bị từ trước, sau khi bác sĩ kiểm tra, hỏi thời gian cơn đau đầu tiên, bật cười nói: "Phu nhân có lẽ phải chịu đau thêm một thời gian nữa vì cổ 4 cung vẫn chưa mở đủ, chắc đến chiều mới sinh."

Mặc dù lúc trước đã nghe bác sĩ tư vấn qua, Thẩm Mộc Bạch vẫn có chút lo lắng: "Du Du sẽ đau từ bây giờ đến buổi chiều sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!