Chương 74: Phiên ngoại 2

Thẩm Mộc Bạch lo lắng nhìn viện trưởng Trương.

Viện trưởng Trương khẽ thở dài, người đàn ông trước mắt từ trước đến nay mưu mô xảo quyết không để lộ sự buồn vui. Nhưng khi nhìn thấy phu nhân mệt mỏi lại khiến cho anh trở nên căng thẳng.

Ông ấy bật cười, "Thưa ngài, phu nhân đã mang thai."

"Ông nói cái gì cơ??" Thẩm Mộc Bạch hiếm khi có phản ứng chậm chạp như vậy, cặp mắt nhìn chằm chằm vào bụng Nguyễn Du Du, đợi đến khi nhận ra, suýt chút nữa nhảy dựng lên, "Có thai!"

Nguyễn Du Du không dám tin, cô cúi đầu xuống, hai tay do dự sờ lên bụng của mình, nơi đó rất thon gọn, nhìn từ bên ngoài không nhận ra, không biết từ lúc nào bên trong chứa một hạt giống nhỏ?

Viện trưởng Trương ngơ ngác nhìn hai người mới lên chức ba mẹ, trong lòng thầm nghĩ cho dù có người đàn ông đứng đỉnh kim tự tháp, khi nghe được tin người phụ nữ mình yêu mang thai đứa nhỏ của mình, đều kích động như nhau.

Ông ấy nói: "Xem mạch, phu nhân đã mang thai được hai tháng, thai nhi phát triển tốt,

nhưng tôi đề nghị hai vị nên đến bệnh viện để kiểm tra chi tiết sẽ tốt hơn." Vì ở đây không có đủ thiết bị kiểm tra, nếu muốn kiểm tra kỹ hơn, thì nên đi đến bệnh viện.

Thẩm Mộc Bạch ngập ngừng nói: "Đợi hai ngày nữa."Cô nhóc vừa bị say xe, nhất định không thể ngồi xe được, anh phải nghĩ cách khác.

Viện trưởng Trương cũng không hiểu rõ tình huống cụ thể, hôm nay phu nhân không được khỏe nhưng không đi đến bệnh viện ngược lại còn gọi bọn họ tới đây chắc chắn phải có nguyên nhân, ông ấy khẽ gật đầu, dặn dò vài lưu ý trong thời kỳ đầu của thai kỳ. Thẩm Mộc Bạch trông có vẻ lo lắng, anh sợ mình không nhớ rõ, quyết định mở ghi âm điện thoại ra.

Bởi vì không rõ liệu phu nhân có định đến bệnh viện khám lại hay không, Viện trưởng Trương đã tự tay rút một ống máu, chuẩn bị mang về bệnh viện kiểm tra.

e b oo k t r u y e n. v n

Nhân lúc phu nhân không chú ý, viện trưởng Trương nói nhỏ vào tai Thẩm Mộc Bạch: "Tiên sinh, ba tháng đầu không được làm chuyện vợ chồng. "

Thẩm Mộc Bạch trông rất nghiêm túc, không hề có chút ngượng ngùng, hoàn toàn coi đây là một chuyện rất nghiêm túc, khẽ gật đầu, "Tôi nhớ rồi."

Sau khi tiễn viện trưởng Trương, Thẩm Mộc Bạch quay lại thấy Nguyễn Du Du đang ngồi thất thần tr3n sofa, cúi đầu nhìn chằm chằm cái bụng nhỏ.

Anh đi đến ngồi xổm xuống bên cạnh cô, bàn tay to nhẹ nhàng chạm vào cái bụng nhỏ của cô, "Du Du, chúng ta đã có con rồi."

Nguyễn Du Du bối rối ngẩng đầu lên, "Nhưng em bé đã đến bằng cách nào? Chúng ta lần nào cũng sử dụng biện pháp an toàn đầy đủ."

Cô nhóc vừa nhắc đến, Thẩm Mộc Bạch mới nhớ ra còn có chuyện như vậy, đúng vậy,

cô nhóc nhiều lần nhắc nhở không muốn mang thai trong thời gian đi học, vì vậy anh luôn để ý đến, lần nào cũng sử dụng biện pháp an toàn.

Anh khẽ nhíu mày suy nghĩ một lúc, nói nhỏ vào tai Nguyễn Du Du: "Lần đó, ở trong phòng tắm..."

Hàng lông mi dài của Nguyễn Du Du khẽ chớp chớp, cô chợt nhận ra.

Hai tháng trước là tết nguyên đán, Thẩm Mộc Bạch yêu cầu muốn tự tay chọn món quà năm mới, Nguyễn Du Du đồng ý không chút do dự, không ngờ món quà anh muốn lại chính là cô, Thẩm đại ma đầu không biết tiết tháo quấn chặt lấy cô, hai ngày liền không cho cô bước xuống giường, sau đó vì quá tức giận cô đã cào mấy nhát tr3n lưng anh, phạt anh ba ngày không được phép đi về phòng.

Lúc đó hai người đều đang được nghỉ, ngày đêm quấn quýt, Thẩm Mộc Bạch làm sao có thể chịu được, ngày hôm sau nhân lúc Nguyễn Du Du đang vui vẻ nghịch bong bóng trong bồn tắm, anh lẻn vào, sau đó...

Nguyễn Du Du trừng mắt lườm Thẩm Mộc Bạch, lần đó hai người đã quá phóng túng, chính bản thân cô cũng quên luôn cả biện pháp an toàn, nhưng nghĩ lại em bé đến lần đó, cô càng cảm thấy tức giận.

Thẩm Mộc Bạch cẩn thận đỡ lấy cô, "Tầng một rất lạnh, Du Du lên lầu sưởi ấm." Hôm nay lúc ở bên ngoài cô nhóc đã bị trúng gió, phòng khách ở dưới tầng một gió thổi vi vu, anh sợ cô nhóc sẽ bị cảm.

"Này, em tự đi được." Nguyễn Du Du đá bắp chân của anh.

Sắc mặt của Thẩm Mộc Bạch thay đổi, "Du Du đừng đá, cẩn thận làm mình bị thương."

Nguyễn Du Du bật cười nhìn anh, "Em đâu có yếu ớt như vậy, sức khỏe của em chính em là người rõ nhất." Mặc dù vừa nãy nôn ra, nhưng đều là buồn nôn, bụng không hề khó chịu.

Thẩm Mộc không thèm ý tới cô, cố chấp bế cô đi lên lầu, nhẹ nhàng đặt cô lên giường, giống như đối xử với bình hoa cổ mong manh dễ vỡ, "Du Du, em có muốn ăn chút gì không?" Bữa sáng cô nhóc nôn ra hết, lúc ăn trưa mới ăn mấy miếng lại nôn ra, nên anh đoán trong bụng cô bây giờ đang trống rỗng.

Vừa nhắc đến đồ ăn, Nguyễn Du Du lập tức lấy lại tinh thần: "Muốn ăn bánh ngọt! Bánh socola nóng chảy! Bánh crepe! Bánh phô mai! Và muốn ăn cả kem! Trái cây dầm! Nho khô! Cheerilee"s!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!