Nguyễn Du Du đứng trước gương, nhìn bộ âu phục màu đen tr3n người mình, lại nhìn chiếc áo len và chiếc váy màu trà sữa trong tay, cau mày hỏi: "Tiểu Bạch, anh cảm thấy em mặc bộ nào đẹp hơn?"
Thẩm Mộc mặt lạnh lùng: "Bộ nào cũng xấu!"
Cô tốt nghiệp đại học chỉ cần ở nhà làm một quý cô sống an nhàn sung sướng là được, nhưng cô lại nhất quyết phải đi làm!
Cho dù cô muốn làm việc, cũng có thể đến Dược Hoa mà, còn có thể ở bên cạnh anh nhưng cô nhất định phải đi làm ở công ty khác, càng tức giận hơn là, lại có công ty đồng ý để cô đi phỏng vấn!
Tiểu cô nương mà anh nâng niu trong lòng bàn tay, làm sao có thể để cho người khác sai khiến?!
Thẩm Mộc Bạch không khỏi nóng nảy, từ trước đến nay anh luôn chiều chuộng và nhường nhịn cô, ngoại trừ lúc ở tr3n giường bá đạo một chút, bình thường tiểu cô nương nói cái gì chính là cái đó. Bây giờ cô phải nộp sơ yếu lý lịch của mình để tìm việc làm như các bạn cùng lớp, anh muốn ngăn cản cũng không được.
"Tiểu Bạch, đừng tức giận." Nguyễn Du Du buông quần áo xuống, đi tới ôm lấy cánh tay anh: "Em là sinh viên năm tư rồi, thành tích vẫn không tệ, không thể vừa tốt nghiệp liền ở lì trong nhà làm nội trợ, vậy chẳng phải em học hành vô ích sao?"
Thẩm Mộc Bạch cúi đầu, nhéo nhéo cái mũi nhỏ của cô: "Cho em đi học là muốn em tiếp xúc với các bạn cùng tuổi, có thêm nhiều bạn mới, vui vẻ chơi đùa, em cảm thấy phu nhân của Thẩm Mộc Bạch anh cần làm việc cho người khác sao?"
"Tiểu Bạch, Bạch Bạch, Mộc Bạch ca ca..." Nguyễn Du Du ôm cánh tay Thẩm Mộc Bạch lắc qua lắc lại, kết hôn ba năm, để có thể thoát thân khi bị Thẩm đại ma đầu hành hạ ở tr3n giường, Nguyễn Du Du đã tìm ra không ít cách làm nũng, cô ngẩng mặt lên nhìn anh, đôi mắt to tròn đen láy chớp chớp hai cái, tiến lại gần hôn lên má Thẩm Mộc Bạch một cái: "Để em đi thử một chút nha~"
Thẩm Mộc Bạch bất đắc dĩ nhìn cô: "Mặc áo len cùng chiếc váy màu trà sữa đi." Hiện tại mới đầu tháng tư, thời tiết còn có chút se lạnh, bên trong bộ âu phục màu đen chỉ mặc một cái áo sơ mi, anh lo lắng tiểu cô nương sẽ bị lạnh. Chiếc áo len giữ ấm tốt hơn nhiều.
Nguyễn Du Du mím môi cười, đôi mắt xinh đẹp cong cong, gật đầu: "Anh với em nghĩ giống nhau, em cũng cảm thấy mặc âu phục màu đen đi phỏng vấn quá trang trọng."
Thẩm Mộc Bạch xoa xoa đầu cô, ba năm rồi, tóc của tiểu cô nương đã mọc dài đến thắt lưng, bồng bềnh lại m3m mại, cảm giác sờ rất tốt. Anh âm thầm tính toán, có nên gây áp lực cho công ty mà cô chuẩn bị đi phỏng vấn hay không, để cho bọn họ trực tiếp nói rằng cô không được thông qua?
Không, như vậy quá đả kích cô.
Thẩm Mộc Bạch xử lý công việc của mình từ trước đến nay đều luôn tàn nhẫn, sắc bén, không ngờ tới lúc gặp phải chuyện liên quan đến cô anh không biết làm cách nào mới phải, chỉ là một cuộc phỏng vấn nho nhỏ mà anh cũng không biết nên ứng phó như thế nào........
Nguyễn Du Du mặc một chiếc áo sơ mi trắng, bên ngoài mặc áo len, phía dưới là một chiếc váy màu trà sữa. Cô đi ra ban công xem thử, cảm giác hơi lạnh, lại đi thêm một đôi tất tương đối dày.
Tuy rằng vóc dáng hơi thấp hơn một chút, nhưng cô vẫn không chịu đi giày cao gót, lần phỏng vấn này cũng chỉ miễn cưỡng mang đôi giày da nhỏ màu trắng sữa.
Cô đã quen đeo balo, nhưng có thể sau này đi làm sẽ không thích hợp lắm, nên cô đã đổi thành một cái túi xách, khoác nó lên vai rồi đi ra cửa.
Đến cửa biệt thự, Ngụy Vĩnh mở cửa sau của chiếc Rolls
-Royce.
Nguyễn Du Du vừa định đi lên, đột nhiên nghĩ tới cái gì đó, cô dừng lại.
Không đúng, cô đi phỏng vấn, ngồi xe sang đến công ty nhỏ phỏng vấn, người ta ta sợ không dám nhận cô mất?
Nguyễn Du Du đứng thẳng người, "Ngụy Vĩnh, tôi đi taxi, hôm nay anh nghỉ ngơi đi."
Ngụy Vĩnh sửng sốt một chút, "Vậy tôi giúp cô gọi xe."
Chỗ này là khu biệt thự, bình thường nếu muốn đi ra ngoài đều lái xe riêng hoặc có tài xế đưa đón, người đi taxi rất ít nên thỉnh thoảng taxi mới tới đây đón khách, Nguyễn Du Du đợi mười phút, cuối cùng cũng đợi được một chiếc taxi.
Cô hơi lạnh nhưng khi lên taxi đã ấm hơn một chút, trong xe có mùi gì đó rất lạ.
Cô ngồi vào ghế sau, tài xế hỏi cô đi đâu, rồi liền đạp chân ga phóng đi, miệng còn thở dài, "Chiếc xe phía sau thật xa xỉ, không hổ là khu biệt thự cao cấp nhất, tôi nói này cô tới nơi này làm giúp việc à?"
Nguyễn Du Du theo bản năng nhìn thoáng qua phía sau, phát hiện Ngụy Vĩnh lái chiếc Rolls
-Royce đi theo phía sau bọn họ, giữ khoảng cách không xa không gần.
Nguyễn Du Du thở dài, về sau dứt khoát bảo Ngụy Vĩnh đổi một chiếc xe rẻ tiền và ít gây sự chú ý hơn, dù cô muốn đi taxi hay đi xe buýt cũng không được, cô bị say xe nhẹ mà mùi tr3n mấy chiếc xe công cộng rất nặng.
Bây giờ vẫn đang là mùa xuân nên không khí vẫn còn trong lành mát mẻ, nếu mà mùa hè taxi cô còn không dám đi chứ đừng nói đến chuyện đi xe buýt. Bên cạnh đó Thẩm Mộc Bạch sẽ luôn bắt cô mang vệ sĩ theo, lần trước vì chuyện bị bắt cóc, chính cô cũng không thấy an tâm. Dù sao danh tiếng của Thẩm Mộc Bạch quá lớn, nếu lại gặp phải người giống như Phí lão tam vì tiền mà chuyện gì cũng dám làm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!