Chương 72: Hoàn chính văn

Nguyễn Du Du vò đầu bứt tóc, khi rửa mặt cô có thói quen đem tóc búi lên để không bị vướng. Ngay cả khi ngày thường rũ tóc ở sau lưng, cô cũng sẽ dùng một cái băng đô nhỏ để tóc ở phía trước không che khuất mắt khi cô cúi xuống. Bây giờ, nó quá ngắn nên hơi khó buộc vì vậy cô dứt khoát đem tóc mình buộc thành một búi tóc nhỏ.

Thẩm Mộc Bạch vòng tay dựa vào cửa nhà tắm nhìn cô, một nụ cười xẹt qua đôi mắt đen dài hẹp của anh. Tóc của cô bị anh "chỉnh sửa" đến ngắn dài không đồng nhất, nghịch ngợm mà xinh đẹp, đỉnh đầu bị buộc thành một bím tóc nhỏ, trông vô cùng đáng yêu lại nghịch ngợm.

Nguyễn Du Du súc miệng, rửa tay lần nữa, đột nhiên cô nhìn thấy vết thương ở ngón trỏ bên phải, là chỗ thứ hai cô bị cắn.

"Du Du." Thẩm Mộc Bạch cầm tay cô, "Anh đã cho em dùng bùa chữa thương, nhưng không có tác dụng."

Nguyễn Du Du nhíu mày, trước khi cô đến thế giới này, lá bùa cô vẽ có hiệu lực lại không thể sử dụng cho bản thân, chẳng lẽ khi đi trở về lần này, cô lại trở thành như thế này sao?

Thấy Thẩm Mộc Bạch lo lắng nhìn mình, Nguyễn Du Du nhấp môi cười, "Không có việc gì, không có cũng không sao, em trước kia cũng như vậy. Hiện tại cơ thể em khỏe mạnh như vậy, bình thường không đau ốm, cho nên không dùng bùa chữa thương cũng không sao."

Thẩm Mộc Bạch tiếc nuối thở dài, từ sau lưng ôm lấy Nguyễn Du Du, cúi đầu ở bên tai cô thấp giọng nói: "Anh còn tưởng rằng Du Du có thể làm một lá bùa giảm đau, dùng cho bản thân mình, như vậy chờ đến đêm tân hôn của chúng ta, anh có thể làm càn một chút, aizzz, hiện tại xem ra anh còn phải khắc chế một chút, không thể để cho Du Du quá khó chịu."

Nguyễn Du Du sửng sốt một chút, lông mi đen dài khẽ chớp, đem lời anh nói ở trong lòng lặp lại hai lần, lúc này mới phản ứng lại anh có suy nghĩ gì, khuôn mặt nhỏ lập tức đỏ lên, khuỷu tay huých về phía sau, hờn dỗi mà trách mắng: "Tránh ra!"

"Ai u!" Thẩm Mộc Bạch ôm bụng cong người.

Nguyễn Du Du hoảng sợ, cô cảm thấy mình không hề dùng sức, nhưng khuỷu tay vốn dĩ đã cứng, bụng lại là nơi m3m mại nhất, chẳng lẽ cô đã làm tổn thương Thẩm Mộc Bạch rồi? Cô vội vàng đỡ lấy cánh tay anh, "Tiểu Bạch, thực xin lỗi! Em không cố ý! Anh sao rồi, có khó chịu quá không?"

Thẩm Mộc Bạch thuận thế nắm lấy cánh tay cô, nhẹ nhàng kéo về phía mình, Nguyễn Du Du đứng thẳng không xong, nhào vào trong lòng ng. ực anh.

Thẩm Mộc Bạch đem cô chặn ngang bế lên, trực tiếp ném người lên giường lớn, cũng nhào người tới, đem Nguyễn Du Du ôm ở trong ng. ực, "Du Du, kể cho anh nghe sự tình về mấy ngày em ở chỗ đó."

Nguyễn Du Du chần chờ một chút, cô ở bên kia không tốt lắm, vốn dĩ không nghĩ đề cập với anh, nhưng anh đã hỏi, cô cũng không muốn gạt anh.

"Em, em tới bên kia, Nguyễn Hàm Chương muốn em vẽ bùa cho bọn họ, họ còn muốn cho em ở trong cái nhà kia cả đời……" Nguyễn Du Du dựa vào trong lòng ng. ực anh, nắm cổ tay áo anh, chậm rãi nói sự việc trải qua mấy ngày nay.

Nghe được Nguyễn Hàm Chương gọi cô gái nhỏ là "gà đẻ trứng vàng của Hạ gia", còn muốn tuyển con rể, Thẩm Mộc Bạch tức giận đến siết chặt bàn tay, khớp xương kêu "Rắc" một tiếng.

Lại nghe được Nguyễn Hàm Chương không cho cô gái nhỏ ăn cơm, còn muốn cho cô dùng m4 túy khiến cô nghiện để dễ dàng khống chế Nguyễn Du Du, Thẩm Mộc Bạch thật sự phẫn nộ đến tột đỉnh.

"Một đám cặn bã! Cứ như vậy buông tha, thật là tiện nghi cho đám người đó." Thẩm Mộc Bạch chỉ hận không thể tự mình xử lý đôi cầm thú này.

Nguyễn Du Du lắc ống tay áo anh, "Đừng vì loại người này mà tức giận, không đáng. Bọn họ cũng chưa chắc đã khá hơn, họ nợ quá nhiều tiền, cho dù có bán cái biệt thự kia đi cũng chỉ là một phần nhỏ, bọn họ lại không kiếm được tiền, lại ăn tiêu một cách phung phí, tương lai chắc chắn sẽ rất khó khăn."

Cô nhẹ giọng an ủi, âm thanh m3m mại, dịu dàng, sự tức giận trong lòng Thẩm Mộc Bạch từ từ tiêu tan.

Anh xoa mái tóc ngắn phồng của Nguyễn Du Du, nhẹ nhàng đùa nghịch bím tóc nhỏ tr3n đầu cô, và hỏi: "Du Du có khi nào họ sẽ đem em bắt trở về không?"

Nguyễn Du Du suy nghĩ: "Sẽ không, lần đầu bọn họ thỉnh giáo La đại sư, liền dem toàn bộ tiền trong nhà tiêu sạch, lần thứ hai mời sư phụ của La đại sư, họ đã viết giấy nợ. Số tiền này vẫn chưa trả hết, em nghĩ họ sẽ không ngu ngốc kiếm thêm nợ nần vào người mình. Hơn nữa, sự phụ của La đại sư được xưng là đức cao vọng trọng, khó khăn lắm mới rời núi một lần, nhưng nào ngờ gặp phải sự cố như vậy, pháp khí vỡ tan, hộc máu mà ch3t.

Cô gật đầu một cách chắc chắn, "Không nói đến Nguyễn Hàm Chương không có tiền, chỉ riêng số tiền hắn bỏ ra, cũng sẽ không có ai mạo hiểm tính mạng của mình để triệu hoán em. Suy cho cùng thì có thể thi triển thuật chiêu hồn đạt đến trình độ này chắc là phải đạt đến cấp bậc đại thần, tùy tiện mời một pháp sư cũng không phải là một con số nhỏ, bọn họ sẽ không liều lĩnh bỏ ra số tiền lớn với rủi ro cao đến vậy đâu, điều đó là không cần thiết.

Sau khi nghe cô nói, Thẩm Mộc Bạch lúc này mới an tâm, anh vẫn luôn canh cánh trong lòng, không biết khi nào thì cô gái nhỏ biến mất, nếu cô không quay trở lại thì anh thật không tưởng tượng nổi bản thân mình sẽ ra sao.

"Thật tốt quá, Du Du, sau này đừng rời bỏ anh." Thẩm Mộc Bạch gắt gao ôm Nguyễn Du Du vào trong ng. ực.

"Mộc Bạch, chúng ta sẽ bên nhau trọn đời."Nguyễn Du Du ngẩng đầu nghiêm túc nhìn anh.

Cả đời?

Thẩm Mộc Bạch cảm thấy cô gái nhỏ thật ngọt ngào, khiến anh như chìm đắm trong mật ngọt.

"Du Du" Anh trở mình, đem Nguyễn Du Du đè dưới thân, vòng tay qua hông cô, cúi đầu hôn lên đôi môi m3m mại của cô.

Trước đó, anh đã đút cho cô một ít cháo và bánh ngọt, cho nên chắc hẳn cô sẽ có sức hơn nên so với nụ hôn lúc cô gái nhỏ mới thức giấc, Thẩm Mộc Bạch càng thâm nhập sâu hơn một chút.

……

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!