Câu lạc bộ của Triệu gia ở ngoại ô thành phố Yên Thành.
Trực thăng dừng ở quảng trường nhỏ rộng rãi, Thẩm Mộc Bạch từ trực thăng đi xuống, Triệu Húc Phong cùng Tống Cẩm Minh chạy ra đón.
Mấy ngày nay anh đều ở đây, buổi sáng và buổi chiều mỗi ngày đều tạo ra một trận mưa nhân tạo, buổi tối cũng không về thành phố, liền ngủ qua đêm tại ở câu lạc bộ. Anh không biết khi nào cô nhóc sẽ quay trở về, nếu xảy ra trường hợp giữa hai thế giới có sự chênh lệch về thời gian, thật tệ nếu lúc cô nhóc quay về đúng lúc anh không ở có đây.
Ông lão không biết đã xảy ra chuyện gì, Thẩm Mộc Bạch nói với ông ấy rằng Du Du thích quang cảnh tr3n núi, nên muốn ở lại chơi mấy hôm, đúng dịp câu lạc bộ Triệu gia còn chưa mở cửa khai trương, nên bọn họ muốn tới đây đi đến chơi thử, cho nên, mấy ngày nay anh và cô nhóc tạm thời không trở về nội thành.
Mặc dù nói như vậy, nhưng không chắc liệu có lừa ông lão bao lâu, chỉ dặn dò qua điện thoại đúng một câu: "Hãy chăm sóc cháu dâu của ông."
Ngày hôm đó Nguyễn Du Du đột nhiên biến mất, khiến Ngô Trung Trạch, Triệu Húc Phong và Tống Cẩm Minh hoảng sợ. Thẩm Mộc Bạch giải thích đại khái cho bọn họ, mấy người bọn họ đã sớm biết Du Du có điểm kì lạ, sau khi nhìn thấy hiệu quả thần kỳ của những lá bùa, khi biết tin Du Du đến từ một thế giới khác, họ cũng nhanh chóng tiếp nhận.
Đều là huynh đệ vào sinh ra tử, không ai đem chuyện này nói ra ngoài.
Thẩm Mộc Dương nghe tin anh trai cùng chị dâu nhỏ đi chơi tr3n núi, tối hôm đó liền chạy tới đây, anh ta sợ chị dâu xảy ra chuyện gì anh trai không chấp nhận được, dù sao, bác sĩ đã kiểm tra nói cơ thể không có vấn đề gì, nhưng chị dâu lại ngất xỉu, anh ta lo lắng không biết đã có chuyện gì xảy ra.
Vừa chạy đến nơi, không nhìn thấy chị dâu đâu, chỉ thấy anh trai, ánh mắt đau khổ cùng tuyệt vọng.
Thẩm Mộc Dương, Triệu Húc Phong, Tống Cẩm Minh, Ngô Trung Trạch bốn người chia làm hai ca, thay phiên nhau ở lại cùng Thẩm Mộc Bạch tr3n núi, bởi vì trực thăng vẫn đang tiếp tục công việc tạo mưa nhân tạo cần phải có người quan sát. Mấy người bọn họ không yên tâm để lại Thẩm Mộc Bạch ở đây một mình.
Hôm nay đến lượt Triệu Húc Phong và Tống Cẩm Minh ở cùng với anh.
Thẩm Mộc Bạch từ tr3n trực thăng đi xuống, sắc mặt không được tốt lắm.
Tuy mới trải qua ba đến bốn ngày, anh gầy đi rất nhiều, cặp mặt đen nháy tràn ngập tuyệt vọng.
Tuy anh đã chuẩn bị tâm lý từ trước, biết mọi chuyện sẽ không diễn ra suôn sẻ, nhưng anh vẫn ôm một tia hy vọng, cô nhóc của anh nhanh chóng quay về.
Nhưng hiện tại vẫn chưa tìm thấy cô nhóc, bây giờ anh dùng hết sáu lá bùa sấm sét. Anh có hơi do dự, có nên đổi thành mỗi ngày một lần hay không, nếu chẳng may cô nhóc thất bại ở phía bên kia, thời gian trôi qua quá lâu, lá bùa sấm sét trong tay anh hết tác dụng thì toi.
"Anh Thẩm, ngồi nghỉ đi." Triệu Húc Phong đưa chai nước cho anh
Thẩm Mộc Bạch ngửa đầu uống vài ngụm, cùng mấy người quay về đại sảnh dưới lầu của câu lạc bộ.
"Anh Thẩm, anh xem thử mấy ngôi chùa hay đạo quán gần đây có cao tay hay không, liệu họ tìm được cách gọi Du Du trở về không?" Đầu ngón tay thon dài của Tống Cẩm Minh khẽ đẩy gọng kính màu vàng, nhíu mày hỏi.
Thẩm Mộc Bạch khẽ lắc đầu, "Ở thế giới Du Du đang sống, làm phép, bùa, cùng phong thủy rất phổ biến, chắc chắn ở đó có rất nhiều đạo sư cao tay. Nhưng ở thế giới chúng ta những chuyện này chưa từng nghe nói được mấy thứ này, đạo sĩ pháp lực tầm thường. Lần trước Thẩm Vĩnh Hưng chạy đi mua lá bùa ở các đạo quán gần đây, không có một lá bùa nào linh nghiệm."
Triệu Húc Phong tiếc nuối thở dài, "Vậy chúng ta chỉ có thể ngồi chờ. " Cảm giác tuyệt vọng ngồi chờ thực sự rất khó chịu, nghĩ lại nếu bốn người liên thủ, có thể nói bất khả chiến bại ở Yến Thành, hết lần này đến lần khác lúc cô nhóc xảy chuyện bọn họ đều bó tay, thực sự rất tức giận và xấu hổ.
Thẩm Mộc Bạch đang định lên tiếng, đột nhiên nhíu mày lại, "Du Du!"
"Có chuyện gì vậy? Tống Cẩm Minh và Triệu Húc Phong lập tức lo lắng nhìn xung quanh, vẫn không nhìn thấy bóng dáng Nguyễn Du Du.
"Du Du, cô ấy——" Thẩm Mộc Bạch sắc mặt trở nên tái nhợt, đôi mắt càng để lộ sự u ám, lúc này trong đôi mắt vẫn luôn giữ lạnh lùng và bình tĩnh lại tràn ngập sự hoảng sở, "Du Du đang rất khó chịu, tôi có thể cảm giác được, cô ấy dường như đang rất đau đớn!
Tống Cẩm Minh cùng Triệu Húc Phong thay đổi nét mặt, nếu chẳng may cô nhóc gặp nguy hiểm ở thế giới bên kia, bọn họ lại không giúp được, bọn họ lúc này đều rất nóng vội!
"Không, tôi phải đi tìm cô ấy! Thẩm Mộc Bạch đột nhiên đứng dậy, "Chờ khi tôi đi, hai người bọn cậu tìm cách tạo mưa nhân tạo, đừng làm quá gần nhau, nhỡ bùa sấm sét hết tác dụng chỉ còn cách chờ sấm sét từ tr3n trời giáng xuống. "
Triệu Húc Phong vội vàng giữ tay anh lại, "Làm sao anh có thể đi tìm cô ấy? "
Thẩm Mộc Bạch nhìn bên ngoài, trời mưa như trút nước, sấm sét liên tục đánh xuống, "Tôi muốn bị sét đánh trúng."
"Khoan đã." Tống Cẩm Minh giữ cánh tay còn lại của anh, " Không phải Du Du từng nói xác suất đó rất thấp sao? Tôi cảm thấy khả năng cậu xuyên qua thế giới đó chỉ bằng 0, nhưng xác suất bị sét đánh ch3t là 100%! "
Sắc mặt Thẩm Mộc Bạch đột nhiên trở nên trắng bệch, anh giống như đang phát điên, dùng sức giãy dụa, "Buông ra! Du Du đang rất đau đớn! Tôi cảm nhận được rằng cô ấy không thể chịu đựng thêm được nữa! Tôi phải cứu cô ấy!"
Triệu Húc Phong và Tống Cẩm Minh không dám buông tay ra, hai người bọn họ dùng hết sức lực, đặt Thẩm Mộc Bạch ngồi lên tr3n ghế sô pha, "Anh Thẩm, anh bình tĩnh một chút! "
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!