Chương 49: (Vô Đề)

Edit: Wannie

Beta: Vô Ảnh

Sắc mặt Chu Dung Dung cứng đờ, cô ta tưởng là ngoài mặt Tống Cẩm Minh vẫn phải nể mặt cô ta, ai ngờ anh ta còn không thèm  nhìn cô ta lấy một cái, nhưng lúc gọi cái tên "Du Du" giọng điệu lại vô cùng dịu dàng.

May mà lúc đầu cô ta cũng không nghĩ đến việc giúp Trần Mai, chỉ có điều lúc tuyệt vọng Trần Mai cái gì cũng dám làm, còn chạy đến cầu xin nhờ cô ta nghĩ cách  nữa.

Chu Dung Dung thấy Trần Mai thực sự rất nực cười, rõ ràng là nhà họ Trần đã phá sản rồi, thế mà vẫn muốn đi trêu chọc Nguyễn Du Du, nếu lá gan đã to như thế thì sao không tìm một thằng đàn ông có quyền có thế đi, không khéo còn cứu được nhà họ Trần nữa đấy.

Chu Dung Dung vẫn không quên lần đó sau khi ba mẹ đến trường học tìm Nguyễn Du Du, nhà họ Chu muốn dùng dư luận để ép Nguyễn Du Du, Trần Mai cũng tiết lộ theo, nói rằng Nguyễn Du Du không phải con gái nhà họ Chu, còn bôi nhọ mẹ cô ta, nói bà không thích tắm rửa, phơi bày không ít chuyện xấu nhà họ Chu.

Tuy rằng lúc ấy Trần Mai đã giấu tên, nhưng khi cẩn thận so sánh tấm hình trong bài đăng, cô ta chắc chắn rằng, bài viết kia là do Trần Mai đăng.

Vậy nên, cô ta sẽ không giúp đỡ Trần Mai, huống chi, tình hình hiện giờ của nhà họ Chu cũng tràn ngập nguy hiểm, cô ta cũng chẳng có khả năng giúp đỡ người khác, điều quan trọng nhất bây giờ là cứu  bản thân mình.

Cha vì để giúp nhà họ Chu vượt qua được cơn khủng hoảng nên muốn cô ta liên hôn.

Chu Dung Dung cũng không phản đối liên hôn, cô ta không tin tình yêu có thể vượt qua gia thế quyền lực, cũng không thể yêu một tên nghèo được, chắc chắn cô ta phải gả vào một nhà giàu có trong Yến thành, tốt nhất là nhà quyền quý đứng ở đỉnh Kim Tự Tháp.

Đây cũng là lý do vì sao cô ta từ bỏ Thẩm Mộc Bạch, thứ mà cô ta muốn Thẩm Mộc Bạch không hề cho được, tuy rằng anh ta rất đẹp trai, so với bất kỳ ngôi sao nào cũng khôi ngô hơn rất nhiều, trong đại học Yến thành cũng là hot boy, nhưng hôn nhân không có cơ sở kinh tế cô ta sẽ không đồng ý.

Nhưng vấn đề bây giờ là, cô ta không tìm được đối tượng liên hôn phù hợp.

Cô ta muốn gả cho nhà quyền quý nhưng nhà quyền quý cũng muốn môn đăng hộ đối, những nhân vật nổi tiếng trong Yến thành đều biết rằng nhà họ Chu sắp phá sản nên không một nhà nào muốn liên hôn với nhà họ Chu cả.

Đương nhiên, đối tượng Chu Dung Dung để ý tới chính là những công tử giống như Tống Cẩm Minh và Triệu Húc Phong, một số người hói đầu bụng phệ, tuổi tác xấp xỉ cha cô ta, đã trải qua vài đời vợ, có cho tiền cô ta cũng không thèm.

Đáng tiếc, thực tế là ngay cả những người như vậy lấy vợ cũng yêu cầu phải có hồi môn, cha hi vọng rằng liên hôn có thể sẽ cứu được nhà họ Chu nhưng lại phải chứng kiến thất bại lần này đến lần khác  thì đột nhiên có người vươn cành ô liu ra.

Đó là một thương nhân giàu có từ nơi khác đến Yến thành phát triển, tài sản hơn triệu nhưng tiếc là không làm được chuyện gì nên hồn nên đã nhìn trúng nhân mạch của nhà họ Chu.

Nhà họ Chu tuy rằng không phải thế gia nhưng đã ở Yến thành ngay từ đầu, tuy nhân mạch không thể so được với nhà họ Thẩm nhưng đối với người ngoài lại rất khó có được.

Đây là một cọc liên hôn không tệ, đáp ứng được nhu cầu hai bên, có sự giúp đỡ của thương nhân đó, tài chính sắp đứt của nhà họ Chu sẽ ngay tức khắc được cải tử hoàn sinh.

Chu Dung Dung không ưng lắm, với cô ta mà nói tài sản hơn triệu vẫn còn quá ít, chìm trong dòng nước tài chính lớn ở Yến thành thì ngay cả bọt nước cũng không thể tạo nên được, kém xa so với những nhà quyền quý mà cô ta muốn.

Sau khi gặp thương nhân đó, Chu Dung Dung lại càng kiên quyết không chịu liên hôn, là một người đàn ông với chiếc bụng đầy mỡ, lúc thấy cô ta thì hai mắt sáng lên, xoa xoa đôi tay mập mạp béo múp, muốn sờ mó cô ta.

Hai cha con đã nổi lên mâu thuẫn lớn nhất từ trước đến nay.

Chu Quốc Vượng cảm thấy đây là cơ hội duy nhất để cứu được nhà họ Chu.

Chu Dung Dung thì không chịu hy sinh bản thân, nói trắng ra là, liên hôn chủ yếu là vì muốn xem chồng, đối với cô ta mà nói nhà họ Chu chỉ là thêu hoa tr3n gấm mà thôi, không thể lẫn lộn đầu đuôi vì nhà họ Chu mà gả cho thằng đàn ông không lên nổi mặt bàn như thế được.

Người đàn ông cô ta gả cho phải tuấn tú nho nhã, tài sản thì tốt nhất là phải xưng hùng xưng bá, tuổi tác không quá ba mươi, như Tống Cẩm Minh là vô cùng lý tưởng.

Ngày nào cha cũng nói bên tai cô ta là bên thương nhân kia là mối tốt, còn mẹ thì suốt ngày ở trước mặt cô ta lau nước mắt, Chu Dung Dung đoán rằng nếu bản thân không đồng ý thì chắc chắn rằng cha cô ta sẽ sử dụng bất cứ thủ đoạn nào để gả cô ta cho thương nhân đó.

Cũng đến lúc này, Chu Dung Dung mới hiểu ra rằng, trong mắt cha cô ta, sự phát triển của nhà họ Chu mới quan trọng nhất.

Cô ta buộc phải dựa vào chính mình, trước khi cha gả cô ta cho thương nhân kia thì cô ta phải tìm được người chồng có thể dựa vào.

Vậy nên, vừa nghe được chuyện Tống Cẩm Minh với Nguyễn Du Du đến hội sở nhà họ Triệu, cô ta liền nhanh chóng cùng Trần Mai đến đây, một là để nhìn Trần Mai bắt nạt Nguyễn Du Du, hoặc Trần Mai đê tiện cầu xin tha thứ cũng được mà Nguyễn Du Du xấu hổ khó xử cũng được, cả hai đều khiến cô ta vui vẻ. Hai là có Trần Mai ở đấy làm phiền thì sẽ khiến cuộc gặp mặt giữa cô ta với Tống Cẩm Minh càng thêm tự nhiên, mà không phải là cố tình.

Vốn tưởng rằng cô ta cũng từng hẹn hò với Tống Cẩm Minh một khoảng thời gian, trong lòng đối phương ít nhiều cũng có cô ta, dù sao vẻ ngoài của cô ta trong những người từng qua lại với anh ta cũng là tốt nhất.

Đáng tiếc là, Tống Cẩm Minh hết sức lạnh nhạt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!