Chương 48: (Vô Đề)

tay thon dài của anh nhẹ nhàng nhéo khuôn mặt nhỏ trắng trắng mềm mềm của Nguyễn Du Du, "Thật ngoan."

Anh rất ít khi thân mật như vậy, đặc biệt là ở trước mặt người khác, Nguyễn Du Du lập tức ngây ngẩn cả người, lông mi dài mờ mịt khẽ chớp vài cái.

Mặc dù Tống Cẩm Minh không biết vì sao thái độ của Thẩm Mộc Bạch lại thay đổi nhanh như vậy, từ lúc vào cửa như tiếng sấm rền vang, chớp mắt lại biến thành mưa phùn gió xuân, nhưng hắn biết mình vừa tránh được một kiếp, âm thầm nhẹ nhàng thở ra, dựa lưng vào sô pha, lúc này mới cảm thấy phía sau lưng có chút cứng ngắc, đau nhức.

Thẩm Mộc Bạch khẽ cười một tiếng, "Du Du, đói bụng chưa, muốn ăn gì?"

Ánh mắt anh chuyên chú, âm thanh dịu dàng, Nguyễn Du Du bất giác đã bị mê hoặc, "Em muốn ăn bánh kem nhỏ."

"Bánh kem nhỏ chocolate lava hay bánh kem ngàn tầng? Hay là, mỗi loại gọi một cái?" Bộ dáng dịu dàng kia của Thẩm Mộc Bạch trực tiếp làm ba anh em xem đến choáng váng, ba người liếc nhau, không hẹn mà cùng mà chà xát cánh tay đang nổi da gà.

Nguyễn Du Du lại cảm thấy rất thoải mái, cô nhẹ nhàng dựa vào vai Thẩm Mộc Bạch, ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, "Em muốn ăn cái loại có trái cây ý, cái mà có cherry đặt ở bên tr3n."

"Du Du, em là muốn ăn bánh kem hay là muốn ăn trái cây vậy?" Triệu Húc Phong hỏi.

"Chủ yếu là muốn ăn trái cây, em muốn ăn cherry." Nguyễn Du Du hỏi: "Có cái bánh kem nào có quả cherry bên tr3n không?"

Thẩm Mộc Bạch đưa mắt ra hiệu, Triệu Húc Phong vỗ vỗ ng. ực, "Có, chắc chắn có!"

Không lâu sau, cơm trưa được đưa tới, ngoài những món ăn bọn họ gọi, còn có một chiếc bánh kem, lớp kem trắng tinh không có trang trí, bởi vì tr3n bề mặt đã bị cherry chiếm đầy, dường như lo lắng chỗ cherry này không đủ, còn mang lên thêm một đĩa cherry lớn.

"Oaaa ——" Nguyễn Du Du vui đến mức hai mắt cong thành trăng non, "Em còn đang lo vào mùa đông hội sở sẽ không còn cherry nữa!"

Thẩm Mộc Bạch cười, lấy một quả cherry đưa đến bên môi cô, "Chỉ cần Du Du muốn ăn, lúc nào cũng có."

Nguyễn Du Du ngượng ngùng liếc nhìn ba người kia, mím môi cười, há miệng cắn một cái, cắn xuống lớp thịt quả thơm ngọt, cô không khỏi thở dài: "Rất ngọt."

Ba người còn lại nhìn nhau, Ngô Trung Trạch bĩu môi, kiến nghị: "Không thì, ba chúng ta đổi phòng bao khác?" Còn xem nữa thì cũng ăn cẩu lương no rồi.

Thẩm Mộc Bạch hừ một tiếng, "Ngồi đây! Lâu rồi không không gặp nhau, hôm nay thư giãn một chút đi."

Nguyễn Du Du vừa muốn cười lại vừa thẹn thùng, cô biết ba người này cố tình làm như vậy, thân nhỏ khẽ xê dịch, cách xa Thẩm Mộc Bạch một chút.

Thẩm Mộc Bạch duỗi cánh tay dài, lại ôm cô trở về, ánh mắt đen sì liếc cô một cái, "Muốn trốn đi đâu?"

"Cắt, cắt bánh kem." Nguyễn Du Du chỉ vào bánh kem, cái này không phải bánh kem nhỏ như ngày thường, có kích thước khoảng tám inch, một người chắc chắn không ăn hết.

Một tay Thẩm Mộc Bạch ôm Nguyễn Du Du, một tay cầm lấy dao cắt bánh kem, dùng dao cắt vài cái.

Triệu Húc Phong rất tinh tế lấy miếng lớn nhất cho vào một cái đĩa nhỏ, đưa cho Nguyễn Du Du........

Ăn xong bữa trưa, mấy người cùng nhau rời đi, Thẩm Mộc Bạch khoác áo lông vũ cho Nguyễn Du Du, đeo ba lô lên lưng, đôi tay đặt tr3n vai cô, cúi đầu nhìn cô, nhẹ giọng hỏi: "Lát nữa Du Du đi đâu?"

"Ừm...... Về nhà." Nguyễn Du Du không có việc gì khác, cô cũng không thích đi dạo phố một mình, hơn nữa cô cũng không muốn mua gì, đồ Tết cũng không cần cô chuẩn bị.

"Du Du nếu không có chuyện khác, đến công ty cùng anh đi, hửm?" Thẩm Mộc Bạch nhéo nhéo bả vai cô.

Giọng nói anh trầm thấp, âm cuối hơi cao lên, dễ nghe lại mang theo tia gợi cảm, Nguyễn Du Du không tự chủ được gật đầu, "Được."

Thẩm Mộc Bạch cười nhẹ, nắm tay cô đi ra ngoài, Triệu Húc Phong, Ngô Trung Trạch, Tống Cẩm Minh liếc nhau, đi theo phía sau bọn họ.

Mấy người tới bãi đỗ xe, Nguyễn Du Du vẫy tay với ba người kia, "Tạm biệt."

Cửa xe bên cạnh mở ra, một người đột nhiên nhảy ra khỏi xe, Nguyễn Du Du hoảng sợ, Thẩm Mộc Bạch theo bản năng mà che ở trước mặt cô, ba người kia cũng nhanh chóng xúm lại đây, Nguyễn Du Du từ phía sau bọn họ ló ra cái đầu nhỏ, tập trung nhìn kĩ, mới nhận ra là Trần Mai.

Trần Mai mấy ngày nay hiển nhiên sống không tốt lắm, sắc mặt tái nhợt tiều tụy, người cũng gầy đi một vòng.

Cô ta nhìn Nguyễn Du Du được bốn nam nhân anh tuấn cao lớn che ở phía sau, trong lòng vừa chua xót vừa đố kị, nhưng hiện tại cũng không phải là lúc tùy hứng, cô ta đành phải kìm nén tính khí xuống, cụp mi rũ mắt nói: "Nguyễn Du Du, tôi xin lỗi cô."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!