Edit: Ngô Diệp Tử
Beta: Hương
"Ư ——" Khi Nguyễn Du Du tỉnh dậy, hai huyệt thái dương đau nhức, cô đưa tay lên xoa, từ từ mở mắt ra.
Nhìn ánh sáng xuyên qua tấm rèm cửa, bầu trời đã hửng sáng, cô nghe thấy giọng nói của Thẩm Mộc Bạch ở ngoài phòng khách.
Nguyễn Du Du trở mình, cô nhớ là hôm qua mình đã đi đến hội sở, nhưng lại không nhớ mình đã về nhà bằng cách nào.
Đột nhiên cô nhớ ra điều gì đó, cô lật chăn bông ra nhìn thử, quần áo tr3n người vẫn còn nguyên, đây chính là chiếc áo len hôm qua cô mặc.
"Hầy——" Nguyễn Du Du khẽ thở dài, không biết là may mắn hay tiếc nuối.
Cô nằm tr3n giường lăn qua lăn lại, rồi từ từ ngồi dậy, thay bộ quần áo khác, mở cửa phòng ngủ ra.
Thẩm Mộc Bạch ngồi tr3n sô pha chờ cô, bật cười chào hỏi, "Du Du, em có ngủ ngon không?"
"Ừ, cũng được." Nguyễn Du Du không nhớ đã có chuyện gì xảy ra, cô ngủ một giấc đến sáng, nên cũng tính là ngủ ngon, chỉ đáng tiếc là cô có hơi đau đầu.
"Đi đánh răng rửa mặt, rồi ra ăn sáng, em có đói bụng không?" Thẩm Mộc Bạch đi tới, xoa mái tóc bù xù của cô, chỉnh lại mấy sợi tóc tr3n đỉnh đầu.
Anh vừa nhắc tới, Nguyễn Du Du lập tức cảm thấy đói, nhắc mới nhớ, hôm qua cô đi đến hội sở ăn trưa sau đó uống rượu say ngủ quên mất, chắc chắn cô đã bỏ lỡ bữa tối.
Khi nhìn thấy bát cháo hải sản được đặt tr3n bàn, Nguyễn Du Du nuốt nước miếng, vội chạy vào nhà vệ sinh.
Cô buộc tóc l3n đỉnh đầu và búi thành hình tròn, Nguyễn Du Du đeo chiếc băng đô tai thỏ lên đầu, bắt đầu đánh răng, rồi chải tóc, đột nhiên cô tiến về phía trước nhìn chằm chằm vào gương, giơ tay lên chạm mí mắt, lúc này cô mới phát hiện mắt của mình hơi sưng.
Di chứng sau khi say rượu?
Nguyễn Du Du khẽ lắc đầu, cảm thấy rất kỳ lạ, cô đã quên hôm qua mình gào khóc trong vòng tay của Thẩm Mộc Bạch, nên không để tâm đến. Nhưng cô dường như đã nhớ lại một chuyện rất quan trọng, đó là chuyện gì?
Nguyễn Du Du vừa đánh răng vừa hồi tưởng lại, cô đi đến hội sợ, gọi đồ ăn và rượu, sau đó...
Tống Cẩm Minh xuất hiện
Đúng rồi, chuyện quan trọng này có liên quan đến Tống Cẩm Minh.
Chẳng qua sự chú ý của cô đổ dồn về bát cháo hải sản, nên không thể tập trung được, sau khi đánh răng xong, cô vẫn không thể nhớ ra chuyện đó.
Từ phòng vệ sinh đi ra, Nguyễn Du Du nhìn đồng hồ, "Á... đã chín giờ rồi! Thẩm tiên sinh, anh bị muộn làm rồi!"
Thẩm Mộc Bạch chậm rãi đưa thìa cho cô, khóe môi mỏng khẽ nhếch lên, "Ừ, vậy Du Du định phạt anh sao?"
"Em hả? Tại sao em lại phạt anh?" Nguyễn Du Du xúc một thìa cháo thật lớn, hạt cháo m3m mại, cô dùng răng cắn con tôm ra, cô hài lòng khẽ nheo mắt lại.
"Bởi vì anh là ông chủ của Dược Hoa, anh đến muộn cũng chẳng có ai dám phạt anh?" Cặp mắt đen nháy của Thẩm Mộc Bạch dừng lại ở tr3n khóe môi cô, trong giọng nói còn mang theo ý cười: "Chỉ có bà chủ của Dược Hoa mới có tư cách phạt anh."
"Khụ khụ ——" Nguyễn Du Du hiểu được ý anh muốn nói, cô suýt chút nữa thì sặc.
Thẩm Mộc Bạch vội vàng đứng dậy, bàn tay anh đặt lên lưng cô khẽ vỗ, "Sao em lại bất cẩn như vậy?"
"Không, không sao đâu." Nguyễn Du Du cố gắng lấy lại bình tĩnh, xua tay, vội chuyển chủ đề sang chuyện kia, "Ngày hôm qua Ngụy Vĩnh đã đưa em về nhà à?"
Thẩm Mộc Bạch cầm một túi sữa đưa cho cô, mí mắt giật giật, "Là anh, Du Du không nhớ sao?"
Nguyễn Du Du chậm rãi lắc đầu, chẳng lẽ cô uống say gây chuyện ở hội sở, nên Tống Cẩm Minh đã gọi điện thoại đến cho Thẩm Mộc Bạch? Không thể nào. Trời ơi! Xấu hổ quá
Thẩm Mộc Bạch bình tĩnh kể lại cho cô nghe: "Anh đi đến đón Du Du, còn ôm Du Du từ hội sở đi lên xe, về đến nhà, lại từ xe ôm đến thang máy. Đúng hôm, hôm qua ở trong thang máy hàng xóm còn khen Du Du đấy, còn nói anh may mắn cưới được cô vợ xinh đẹp."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!