Chương 46: (Vô Đề)

Triệu Húc Phong tự rót cho mình ly rượu, uống một hơi cạn sạch, "Du Du, tại sao em lại uống rượu?"

Nguyễn Du Du thở dài, "Bởi vì khi uống rượu say sẽ quên đi chuyện phiền não."

Triệu Húc Phong cùng Tống Cẩm Minh quay sang nhìn nhau, "Du Du em có chuyện gì buồn, kể cho bọn anh nghe được không, ba tên ngốc chúng ta cộng lại cũng có thể thông minh bằng Gia Cát Lượng đấy, có lẽ bọn anh sẽ giúp em nghĩ ra được phương thức giải quyết?"

"Ừ..." Nguyễn Du Du chần chừ do dự một lúc, cho dù trong lòng cô có hơi bối rối, cũng biết không thể kể chuyện này cho người khác nghe, khẽ lắc đầu nói, "Em, em không thể nói ra."

Triệu Húc Phong cùng Tống Cẩm Minh lại quay sang nhìn nhau, không thể tâm sự cùng người khác, đây chắc chắn chuyện lớn?

Nguyễn Du Du trầm tư suy nghĩ, "Liệu hai người có chịu kết hôn với người mình không yêu không?"

Triệu Húc Phong trả lời rất dứt khoát, "Chắc chắn là không rồi."

Tống Cẩm Minh trầm tư suy nghĩ, "Không chắc, nếu ở trong tình trạng bất đắc dĩ, anh có thể chấp nhận."

Có một suy nghĩ mơ hồ hiện lên trong đầu Nguyễn Du Du, có liên quan đến Tống Cẩm Minh cùng Chu Dung Dung, cô lắc đầu, đuổi khuôn mặt đáng ghét đó ra ngọt, cô đột nhiên nhớ ra, Chu Dung Dung từng là vợ chưa cưới của Thẩm Mộc Bạch.

Nguyễn Du Du cầm ly rượu lên, uống một ngụm lớn.

Triệu Húc Phong cùng Tống Cẩm Minh không kịp ngăn lại, trơ mắt nhìn cô uống hết cốc rượu, hai người đều cảm thấy bất đắc dĩ, khi cô hỏi đến vấn đề hôn nhân, chắc chắn chuyện phiền não kia có liên quan đến Thẩm Mộc Bạch, chuyện giữa hai vợ chồng bọn họ cũng không tiện xen vào.

Nhìn thấy khuôn mặt của cô dần đỏ ửng lên, cặp mắt hạnh từ từ khép lại. Tống Cẩm Minh quay sang bàn luận với Triệu Húc Phong, "Chúng ta phải ngồi ở đây trông chừng cô ấy, chờ đến khi cô ấy đi về nhà."

Triệu Húc Phong gật đầu nói, "Cứ để tôi trông cô ấy cho, nếu cậu bận việc gì thì cứ đi trước đi."

Tống Cẩm Minh xem đồng hồ, "Tôi có hẹn với một người, ở dưới lầu một. Sau khi giải quyết xong tôi sẽ đi lên đây, nếu bên này xảy ra việc gì thì gọi điện cho cho tôi, hoặc ra hành lang gọi tôi cũng được."

Triệu Húc Phong khẽ ừ một tiếng, "Sau khi ra khỏi đây, cậu nhớ gọi điện thoại báo anh Thẩm."

Tống Cẩm Minh: "Ừ, tôi biết rồi."

...

Thẩm Mộc Bạch nhanh chóng đi đến, vừa nhận được điện thoại của Tống Cẩm Minh thì anh đã leo lên xe.

Bước vào phòng bao, anh thấy Nguyễn Du Du đang nằm ngủ tr3n sofa, tr3n người còn đắp áo khoác lông của cô, áo khoác Triệu Húc Phòng phủ được dưới chân.

Thẩm Mộc Bạch khẽ ừ một tiếng, ngồi bên cạnh Nguyễn Du Du, tay của anh chạm lên khuôn mặt nhỏ của cô

Cô ngủ rất say, khuôn mặt có hơi nóng, khi chạm vào ngón tay của anh, như thể tìm kiếm được chút hơi hơi mát, khuôn mặt cô tiến lại gần, cọ vào anh của anh.

Triệu Húc Phong lo lắng hỏi: "Anh Thẩm, anh với Du Du..."

"Không có việc gì đâu." Thẩm Mộc Bạch nhẹ nhàng đỡ Nguyễn Du Du ngồi dậy, không dám đánh thức cô, anh luồn tay cô vào trong áo khoác, cài khuy áo giúp cô.

Nguyễn Du Du hai tay bị giữ chặt, cô khó chịu khẽ hừ một tiếng.

Thẩm Mộc Bạch bế cô dậy, nhìn thử xung quanh, Triệu Húc Phong vội vàng nói: "Cô ấy không đem theo balo, chắc điện thoại để trong túi, không có bị rơi đồ."

Thẩm Mộc Bạch gật đầu, ôm Nguyễn Du Du rời đi, Triệu Húc Phong tiến lên phía trước mở cửa phòng bao ra, lặng lẽ đi theo hai người đến bãi đậu xe, lấy chiều khóa xe từ trong túi áo khoác của Thẩm Mộc Bạch, mở cửa xe.

Ngụy Vĩnh cũng ngồi chờ ở dưới lầu, lúc này vội vàng đi đến hỏi, "Du Du vẫn ổn chứ?" Nơi này là hội sở của Triệu gia và là nơi nay rất an toàn, cho nên dù ngồi dưới đây chờ một lúc lâu, ông ấy thấy dấu chấm đỏ tr3n điện thoại không di chuyển, cũng không định đi lên đó xem.

"Không sao đâu." Triệu Húc Phong vẫy tay nói, "Ở đây rất an toàn, cô ấy chỉ đang ngủ thôi."

Thẩm Mộc Bạch đặt Nguyễn Du Du lên chiếc ghế phía sau, kê cái gối nhỏ cho cô và đặt cô nằm xuống, cởi áo khoác cô ra và dùng nó làm chăn, quay lại nói chuyện với Triệu Húc Phong nói với Ngụy Vĩnh: "Hai người mau quay trở về đi, để tôi đưa cô ấy về nhà."

Triệu Húc Phong khẽ ừ một tiếng, lại nhớ ra chuyện gì đó, "Anh Thẩm, Du Du không chịu uống canh giải rượu, cô chê không ngon nên nhất quyết không chịu uống, tôi thấy cô uống quá say, nên cũng không muốn ép cô ấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!