Edit: Ngô Diệp Tử
Beta: Laune
Bởi vì bài viết "Hoa hậu giảng đường bị bao nuôi gian lận trong kỳ thi" quá hot, nên chuyện Nguyễn Du Du muốn kiện Trần Mai, nhanh chóng lan ra khắp trường.
Trần Mai thậm chí còn không kịp xin nghỉ, vội vàng quay trở về nhà.
"Ba ——" Trần Mai vừa đến nhà liền hét lớn, cô ta không biết nên nói thế nào với ba về chuyện này. Hiện tại tình cảnh trong nhà rất khó khăn, từ sau khi phá sản lúc nào khuôn mặt của ba mẹ cũng âm trầm, cô không biết liệu rắc rối mình gây ra có khiến tình hình trong nhà trở nên vất hơn không.
"Nghiệp chướng!" Ba Trần vừa nhìn thấy Trần Mai liền ngay lập tức từ tr3n ghế sofa đứng dậy, vì đứng dậy quá nhanh nên mọi thứ xung quanh biến thành màu đen, cơ thể khụy xuống, vội cầm tập tài liệu ném về phía Trần Mai, tức giận hét lên: "Mày xem mày đã gây ra chuyện gì!"
Trần Mai luống cuống cầm tài liệu lên đọc, khi nhìn thấy lệnh triệu tập của tòa án gửi đến, còn cả thông báo và ngày giờ địa điểm mở phiên tòa.
Dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng khi nhìn thấy lệnh triệu tập của tòa án, Trần Mai suýt chút nữa là ngất xỉu, sắc mặt trở nên trắng bệch, ôm chặt lấy cánh tay ba, "Ba, phải làm sao bây giờ? Ba nhất định phải giúp con. Mẹ đâu rồi? Á —— "
"Mày còn mặt mũi nào mà đi gặp mẹ! Mẹ mày vì bị mày chọc giận tức đến mức nhập viện rồi!" Ba Trần tức giận tát vào mặt đứa con gái suốt ngày chỉ biết gây rối. Bây giờ trong nhà đã rơi vào đường cùng, nhưng cô ta vẫn có thời gian đi gây chuyện với bạn học. Hết lần này đến lần khác, cô gái kia không phải là loại người dễ trêu chọc, lần này còn mời cả pháp luật vào cuộc.
"Ba, ba nhất định phải giúp con, con không muốn đến tòa án, không muốn ngồi tù, ba ——" Trần Mai bật khóc nức nở, cố lay cánh tay của ba.
Ba Trần chỉ biết thở dài, ngồi xuống ghế sofa, hỏi với vẻ mặt ủ rũ: "Rốt cuộc lần này mày đã gây chuyện với ai?" Tr3n lệnh truy cập có nhắc người tố cáo là Nguyễn Du Du, ông ấy cảm thấy cái tên này rất quen, nhưng không nhớ ra đã nghe thấy ở đâu.
"Chính là con chó... bạn học đã làm con bị thương trong lúc học học quân sự." Trần Mai ngồi xuống bên cạnh cha của cô ấy, cẩn thận dò xét.
Cô ta vừa nhắc tới, ba Trần đã ngay lập tức nhớ ra, "Là vợ của Thẩm đại thiếu gia?"
Trần Mai gật đầu, tức giận nói: "Chính là cô ta! Lần trước cô ta cố tình đá con một cái, suýt nữa hại con bị hủy dung!"
"Lần này mày vì lý do gì mà nảy sinh xung đột với nó?" Vừa nhắc đến Thẩm đại thiếu gia, tâm trạng ba Trần dần thả lỏng, Thẩm lão gia không dễ trêu chọc, nhưng đã lớn tuổi, từ lâu đã không còn liên quan đến chuyện kinh doanh ở công ty, Thẩm đại thiếu gia trong tay không có quyền lực, lần này có lẽ vẫn có hòa giải hòa bình và riêng tư giống như lần trước.
"Con..." Trần Mai cúi đầu xuống, kể chuyện bài viết tr3n diễn đàn, "Cha, đây chỉ là hiểu lầm, con không biết người đó là tài xế. Hơn nữa, Thẩm đại thiếu gia chắc chắn không có đủ tiền để mua Rolls
-Royce, vậy cái xe này từ đâu ra?!"
"Hiểu lầm? Người khác không biết Nguyễn Du Du là vợ của Thẩm đại thiếu gia, chẳng lẽ mày cũng không biết?" Ba Trần quay sang lườm cô ta, vẫy vẫy tay, " Được rồi, bây giờ nói gì cũng đã muộn, phải nhanh chóng nghĩ ra kế sách."
Trần Mai đem lời giải thích nuốt vào trong, cầu xin: "Ba, ba nhanh chóng suy nghĩ đi, mau chóng bảo bọn họ rút đơn kiện."
Ba Trần trầm tư suy nghĩ, "Thứ nhất, con mau xóa bài viết tr3n diễn đàn đi, bọn họ mới chỉ hoài nghi con, vẫn chưa có bằng chứng xác thực con là người viết bài viết đó. Giờ con xóa bài viết đó đi, để bọn họ không thể điều tra ra được. Thứ hai, chúng ta đi đến trường, để gây áp lực cho Nguyễn Du Du. Thứ ba, ba sẽ đi tìm Thẩm Vĩnh Hưng để nói chuyện, ba không quen biết với Thẩm Lão gia, nhưng trước đó có quen biết với Thẩm Vĩnh Hưng."
Trần Mai ánh mắt sáng rực lên "Quá tuyệt, ba, Thẩm Mộc Bạch nhất định sẽ nghe theo lời nói của Thẩm Vĩnh Hưng. Nguyễn Du Du chỉ là con nhóc nhà quê ở Thẩm gia không có địa vị, chỉ cần Thẩm Vĩnh Hưng lên tiếng, cô ta chắc chắn sẽ rút đơn kiện!"
Nói là làm. Vội lôi điện thoại ra truy cập vào diễn đàn nhà trường, đột nhiên hiện lên một thông báo: Đang nâng cấp, không thể đăng, xóa, sửa chữa, chỉ được phép truy cập trang web.
"Cái gì, chuyện gì đang xảy ra thế này?! Tại sao họ muốn nâng cấp diễn đàn vào thời điểm này?!" Trần Mai suýt chút nữa là phát tiên, rõ ràng không muốn cho cô ta cơ hội hủy tiêu bằng chứng, bây giờ chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn?!
"Được rồi, đừng quan tâm đến bài viết kia nữa." Trong lòng ba Trần dâng lên một linh cảm chẳng lành, chiều hôm qua con gái mới đăng bài viết lên, sáng nay Thẩm đại thiếu gia đã viết đơn kiện, chắc chắn họ đã biết hung thủ chính là Trần Mai. Nếu như vậy, Thẩm đại thiếu gia đã lưu lại bằng chứng, dù bây giờ bài viết đó có được xóa cũng đã muộn. Chỉ mất một đêm mà có thể làm đến bước này, có lẽ tất cả mọi người đã nhìn nhầm Thẩm đại thiếu gia, ông ta đoán anh không phải tên phế vật như những gì mọi người thường nói.
Hơn nữa, đơn kiện được gửi vào buổi sáng, lệnh triệu tập tòa án gửi đến, hiệu suất làm việc quá nhanh. Cho dù Thẩm đại thiếu gia lợi hại, hay là vì nể mặt mũi của Thẩm lão gia, chuyện này chắc chắn không dễ giải quyết.
"Để ba hẹn gặp nói chuyện với Thẩm Vĩnh Hưng." Trong lòng ba Trần cảm thấy khó chịu, trước kia đúng là ông ta có quen biết với Thẩm Vĩnh Hưng, nhưng bây giờ Trần gia đã phát sản, ông ấy không còn thuộc tầng lớp thượng lưu của Yến Thành, muốn hẹn gặp Thẩm Vĩnh Hưng, còn xem người ta có chịu nguyện ý gặp mặt không. Dù sao thì có rất nhiều người bạn cũ đã cho ông ta vào danh sách đen, đến cả điện thoại cũng không thèm tiếp, vì sợ ông ta đến hỏi vay tiền.
May là Thẩm Vĩnh Hưng không chặn ông ta lại, điện thoại nhanh chóng được kết nối, ba Trần đoán Thẩm Vĩnh Hưng căn bản không nhớ mình là ai, cũng không ngờ mình lại gọi điện cho ông ấy.
"Tổng giám đốc Thẩm." Ba Trần nở nụ cười rạng rỡ, "Ấy ấy... Không phải chuyện đó, tôi bây giờ đang ở nhà dưỡng lão, không có gì... là chuyện của con gái. Con gái của tôi cùng con dâu ngài xảy ra xích mích ở trường học, tôi muốn gặp tổng giám đốc Thẩm, muốn đích thân nhận lỗi với ngài, cùng thương lượng bàn cách giải quyết chuyện hai đứa nhỏ. Vâng, vâng, được, không thành vấn đề."
Ba Trần đặt điện thoại xuống, thở phào nhẹ nhõm, "Ba hẹn gặp ông ấy vào chiều nay."
Lúc Nguyễn Du Du được gọi đi đến phòng làm việc của thầy hiệu trường, cô còn tưởng rằng là vì chuyện gian lận lần trước, nhưng khi nhìn thấy Trần Mai và người đàn ông trung niên bên cạnh, cô ngay lập tức đoán ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!