Edit: Vincent
Beta: Laune
Nhìn Nguyễn Du Du lần lượt mở tất cả túi ra, mặt chủ nhiệm Hoàng càng ngày càng trắng bệch, nghe giọng nói mềm mại của cô hỏi "Chủ nhiệm Hoàng thấy hài lòng chưa", chủ nhiệm Hoàng đột nhiên ý thức được, không biết bắt đầu từ khi nào, cô gái xinh đẹp mềm mại trước mắt đã ép cô ta đến bước này.
Dáng vẻ kiêu ngạo lúc đầu đã biến mất, trên trán cô ta mồ hôi nhễ nhại, hướng ánh mắt cầu cứu về phía hiệu trưởng.
Hiệu trưởng rất không vui vì chủ nhiệm Hoàng không có việc gì làm tự gây ra rắc rối như vậy, nhưng dù sao cũng là cấp dưới của mình, ông ta cũng không hy vọng nhà trường phải công khai xin lỗi, đồng thời liếc mắt với mấy nữ giảng viên đang trợn tròn mắt đứng hóng chuyện.
Một giảng viên lớn tuổi hiểu được ý tứ của hiệu trưởng, cô ta thật lòng không muốn dính vào phiền toái này.
Vừa rồi nhìn chủ nhiệm Hoàng ra vẻ cao cao tại thượng, cô còn tưởng rằng chủ nhiệm Hoàng đã nắm được bằng chứng gian lận của cô sinh viên này, gọi bọn họ đến đây chỉ là giống như mèo vờn chuột chậm rãi trêu chọc cô sinh viên trước mặt, không lấy chứng cứ ra nhưng không ngờ mọi việc lại trái ngược hoàn toàn.
Chủ nhiệm Hoàng thật sự chỉ là nghe người khác tố cáo liền làm ra chuyện như này.
Tuy nhiên, hiệu trưởng không thể coi như mọi chuyện chưa xảy ra, nữ giảng viên đành gượng cười: "Ai da, hiểu lầm được giải quyết thực sự là quá tốt, bạn học này không gian lận, đây là một điều tốt, tí nữa làm lại bài thi là được, kỳ thi cuối kỳ này sẽ kết thúc tốt đẹp, bạn học này được nghỉ đông và đón một năm mới tốt lành."
"Quá tốt, kết thúc, hết rồi sao?" Thẩm Mộc Bạch gằn từng chữ lặp lại lời nói của cô giảng viên kia, trong con ngươi đen hiện lên một tia châm chọc, "A."
Nữ giảng viên trong lòng nhảy dựng lên, người đàn ông này vừa nhìn liền biết không thể dây vào, cho dù hiệu trưởng đã ra hiệu lần nữa, cô ta cũng không dám đáp lại.
Nguyễn Du Du lắc đầu: "Còn chưa kết thúc, thỏa thuận giữa em và chủ nhiệm Hoàng còn chưa hoàn thành, cô nói xem đúng không, chủ nhiệm Hoàng?"
Chủ nhiệm Hoàng cố gắng nặn ra nụ cười nhưng khóe miệng giật giật hai cái không cười nổi nữa, cô ta không muốn mất đi công việc của mình, trưởng khoa – một chức vụ nhàn hạ và lương cũng cao, không thể bởi vì một chuyện nhỏ như vậy mà từ bỏ.
"Thỏa thuận? Đêm qua cô ngủ không được, hôm nay đau đầu dữ dội, không nhớ thỏa thuận nào cả."
Nữ giáo viên trẻ không thể khống chế được cảm xúc của mình, kinh ngạc nhìn chủ nhiệm Hoàng, nói như vậy cũng được sao? Giả vờ nói ngủ không được để cho qua chuyện này sao?
Chuyện này nghe vô lý nhưng không chừng thật sự có thể qua được, mấy giảng viên ở đây khẳng định sẽ không vạch trần chủ nhiệm Hoàng, rất có thể sẽ nói bạn nữ sinh kia nghe lầm.
Ví dụ như bản thân cô, nếu hiệu trưởng hỏi chuyện "có thỏa thuận hay không", cô chắc chắn sẽ nói mình không nghe thấy gì.
"Không nhớ rõ cũng không sao nha, em nhớ là được rồi." Nguyễn Du Du cười tủm tỉm mở khóa điện thoại, ấn vài cái, trong điện thoại truyền ra cuộc đối thoại vừa rồi của mấy người bọn họ, trong đó có chủ nhiệm Hoàng nói rất dứt khoát: "Tôi chưa bao giờ nói đùa ở trường".
Trong đôi mắt đen láy của Thẩm Mộc Bạch hiện lên ý cười, tiểu cô nương của anh thật sự là thông minh, thậm chí còn có thể dụ dỗ đối phương nói để ghi âm lại.
"Nhân tiện." Nguyễn Du Du giơ điện thoại lên: "Em mới bật máy khi bị đưa ra khỏi phòng thi, trước khi thi em đã tắt máy và mang lên trên bàn giáo viên, các bạn cùng lớp và giám thị coi thi có thể làm chứng cho em, đúng rồi, bọn họ cũng nghe được chủ nhiệm Hoàng nói muốn công khai xin lỗi và từ chức, hiệu trưởng nếu không ngại phiền phức, có thể hỏi thêm vài bạn học."
Hiệu trưởng vẻ mặt bất lực, ông ta không cần hỏi ai, chính giám thị coi thi đã nói cho ông biết chuyện này nên ông ta mới tới, không nghĩ tới đến quá muộn, sự tình đã không cách nào cứu chữa.
"Được rồi" Hiệu trưởng là một người rất quyết đoán, quả thật mấy năm nay chủ nhiệm Hoàng rất quá đáng, chỉ là không có sinh viên nào mạnh dạn quyết liệt như Nguyễn Du Du, dám đối nghịch, còn yêu cầu xin lỗi và từ chức.
Nếu mọi chuyện đã không thể cứu vãn được, ông ta lập tức quyết định: "Nếu chủ nhiệm Hoàng đã thỏa thuận với sinh viên này, vậy thì dựa theo thỏa thuận mà làm."
"Hiệu, hiệu trưởng?!" Chủ nhiệm Hoàng sợ ngây người, mặc dù là kết quả trong dự liệu nhưng khi nó thực sự diễn ra cô ta vẫn không thể chịu nổi, sắc mặt cô trắng bệch, thanh âm cũng không sắc bén như trước: "Hiệu trưởng, tôi đã bị lừa, chuyện này đúng là tôi làm sai, nhưng còn chưa đến mức phải từ chức đúng không? Hiệu trưởng, hãy cho tôi thêm một cơ hội, được không?"
Hiệu trưởng nhìn Nguyễn Du Du và Thẩm Mộc Bạch, không nói gì.
Ngón tay thon dài trắng nõn của Thẩm Mộc Bạch dừng trên áo lông của Nguyễn Du Du, giúp cô sửa sang lại cổ áo, lúc này mới nhìn thoáng qua hiệu trưởng, chậm rãi mở miệng: "Bị lừa? Cũng đúng, người đã tố cáo với cô cũng gọi đến đây đi.
Chỉ là, bất kể như thế nào, thỏa thuận vẫn phải tuân thủ, Chủ nhiệm Hoàng."
Sinh viên và phụ huynh không chịu cho qua, hiệu trưởng cũng không giúp đỡ, chủ nhiệm Hoàng biết lần này mình khó mà vượt qua kiếp nạn này, hận không thể xé xác Tào Toàn.
Cô ta nghiến răng, thịt trên má bởi vì dùng sức mà bị căng chặt: "Người tố cáo với tôi là phó chủ tịch hội sinh viên, sinh viên năm hai Tào Toàn."
Mấy nữ giảng viên trong lòng hiểu rõ, trách không được, phó chủ tịch hội học sinh, sinh viên đấy các cô đều biết, đó là một nam sinh rất tích cực, thành tích học tập tốt, gia thế cũng không tệ lại lễ phép nhiệt tình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!