Edit: Vincent
Beta: Laune
Ngụy Vĩnh đưa Nguyễn Du Du đến cổng phía nam của trường, chờ Nguyễn Du Du xuống xe, anh đột nhiên phát hiện trong tay cô chỉ có một chiếc găng tay, quay đầu lại nhìn lại, quả nhiên, trên ghế sau vẫn còn một chiếc găng tay nữa.
Ngụy Vĩnh hô to: "Du Du, chờ một chút!" Anh bước xuống ghế lái, mở cửa sau ra lấy găng tay từ ghế mà cô để quên.
Nguyễn Du Du vừa đội xong mũ và đeo khăn quàng cổ, đang đeo găng tay thì phát hiện găng tay thiếu mất một cái.
Cô chạy lại rồi nhận lấy găng tay: "Anh Ngụy tạm biệt."
Cô đeo găng tay và đeo balo rồi đi vào trường.
Ngụy Vĩnh trở lại xe, chuẩn bị lái xe về Lâm Yến Cư.
Bên cạnh có học sinh đang chụp lén, Ngụy Vĩnh nhìn thoáng qua, không để ý tới, anh nghĩ chắc là chiếc xe này quá đắt đỏ, rất dễ thu hút sự chú ý, bình thường khi lái xe trên đường hoặc lúc chờ đèn đỏ, những chiếc xe song song đều sẽ mở cửa sổ, giơ điện thoại ra chụp ảnh.
Khi anh lái xe đến cổng phía nam của trường để đậu xe chờ Nguyễn Du Du đi học về, thậm chí các học sinh đi ngang qua còn đến đầu xe để chụp ảnh tự sướng.
Nguyễn Du Du trực tiếp đến phòng học, một lát sau Chử Viện cũng tới, không ngờ Thẩm Mộc Dương – người đã thi xong kỳ thi cuối kỳ cũng tới.
Nguyễn Du Du nhìn người đàn ông ngồi bên cạnh, thấp giọng hỏi: "Không phải anh thi xong rồi sao, còn không đi chơi đi, đến trường làm gì? "
Đôi mắt đào hoa của Thẩm Mộc Dương lộ ra ý cười: "Đợi em thi xong, dù sao cũng chỉ có hai ngày." Anh thấy chị dâu nhỏ quá để ý đến kỳ thi cuối kỳ này, lo lắng cô gặp phải chuyện gì, nhất là ngày hôm qua anh vừa mới từ chối lời thổ lộ của Trần Mai, anh đến đây để đề phòng Trần Mai vì tức giận mà gây khó dễ cho chị dâu nhỏ, nghĩ lại lần trước Trần Mai ra tay đánh người, cô ta cũng không phải là người có lý trí, không chừng lại cùng chị dâu nhỏ đánh nhau.
Tuy Thẩm Mộc Dương đã thi xong, có thể chơi điện thoại di động mà không cần đọc sách, nhưng lo lắng ảnh hưởng đến Nguyễn Du Du, Thẩm Mộc Dương cũng cầm quyển sách lên, liếc mắt một cái nhìn.
Nhưng, hai ngày thi cũng không xảy ra chuyện gì, thậm chí Trần Mai cũng không xuất hiện nữa........
Đến ngày thi cuối cùng, Nguyễn Du Du mới thấy đỡ lo lắng và căng thẳng, học kỳ này là kỳ mà cô học lâu nhất và đi học đầy đủ nhất từ khi sinh ra đến nay, cũng là lần đầu trải qua kỳ thi cuối kỳ, cũng may không có chuyện gì xấu xảy ra, nên chắc cô có thể thuận lợi vượt qua.
Thời tiết hôm nay không tốt lắm, bông tuyết nhỏ thi nhau rơi, Nguyễn Du Du đội mũ quấn khăn quàng cổ, chạy nhanh ra khỏi tòa nhà.
Cô thi toán cao cấp và tiếng anh chuyên ngành trong một phòng lớn có bậc thang, sinh viên ngồi thành hàng dọc theo số thứ tự, mỗi sinh viên ngăn cách với nhau bằng một chỗ trống.
Nguyễn Du Du đến khá sớm, trong phòng chỉ có vài bạn cùng lớp.
Dựa theo mã số sinh viên, Trần Mai ngồi ở hàng thứ hai phía trước, thấy Nguyễn Du Du đi vào, đột nhiên nở nụ cười.
Nguyễn Du Du cảm thấy khó hiểu khi nhìn thấy nụ cười của Trần Mai, cô không biết đã xảy ra chuyện gì, Trần Mai luôn đi theo bọn họ vào cùng một phòng học tự học, hai ngày nay bỗng nhiên biến mất.
Hơn nữa, bình thường mỗi khi Trần Mai nhìn thấy cô luôn coi như không thấy gì, từ lần trước ở chỗ huấn luyện quân sự gây gổ với nhau, hai người đều không thèm để ý đến người còn lại, tại sao hôm nay Trần Mai lại đột nhiên nở nụ cười với cô?
Khi thi không được mang theo balo vào phòng thi, trong bàn cũng không được để sách giáo khoa hay thứ gì đó, Nguyễn Du Du để balo trên xe, chỉ mang theo một túi bút, cô đặt túi bút và thẻ học sinh lên bàn, còn mũ, khăn quàng cổ, găng tay đều tháo ra, gấp gọn gàng nhét vào trong ngăn bàn.
Ngồi yên lặng vài phút, điểm lại kiến thức quan trọng, cô không nhịn được nhớ tới nụ cười kỳ quái của Trần Mai.
Nguyễn Du Du luôn cảm thấy không an tâm, cô dự cảm hôm nay sẽ có chuyện gì đó không tốt xảy ra.
Cô kiểm tra mặt bàn một chút, dưới gầm bàn, chân bàn, lại lấy mũ, khăn quàng cổ, găng tay ra khỏi ngăn bàn, khom lưng, nhìn nhìn bên trong.
Bàn rất sạch sẽ, ở trong cùng có một cuộn giấy được cuộn cẩn thận, dán sát vào chỗ sâu nhất trong ngăn bàn, nếu như không phải cô khom lưng nhìn, rất khó phát hiện.
Nguyễn Du Du vươn tay vào trong lấy ra, chậm rãi mở xem, trên cuộn giấy viết đầy công thức, chữ rất nhỏ, nhưng không phải viết tay mà là in ra.
Tờ giấy này đơn giản là một tờ phao gian lận hoàn hảo........! Đây chẳng lẽ là kế hoạch của Trần Mai sao? Vu oan, hãm hại? Nguyễn Du Du ngẩng đầu nhìn Trần Mai ở hàng ghế thứ hai phía trước.
Trần Mai cúi đầu nhìn điện thoại di động, bộ dáng rất nhập tâm, không quay đầu lại, như thể không biết chuyện gì xảy ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!