Edit: Ngô Diệp Tử
Beta: Vô Ảnh
Nguyễn Du Du bước vào phòng tắm, Thẩm Mộc Bạch không quay về phòng ngủ, ngồi ở trong phòng khách lắng nghe động tĩnh của cô, anh định gọi thêm cháo cùng món ăn kèm khác, sau một hồi đắn đo anh quyết định gọi thêm món ăn cay mà Nguyễn Du Du thích, kêu nhà hàng Dược Hoa mang đến.
Sau khi đặt đồ ăn xong, anh gọi điện thoại cho Thẩm Mộc Dương, nghe cậu ta kể lại cuộc tranh cãi giữa Nguyễn Du Du cùng vợ chồng Chu gia ở cổng trường.
"Anh, Chu Quốc Vượng và vợ của ông ta thật là đáng ghét, họ cứ giữ chặt lấy tay của chị dâu, là người ngoài mà em còn thấy tức giận! Anh phải nghĩ cách giải quyết xong chuyện này đi, không thể để bọn họ tiếp tục dây dưa thêm." Giọng nói của Thẩm Mộc Dương tràn đầy sự tức giận.
"Cậu đừng lo, ngày mai anh sẽ giải quyết dứt điểm." Thẩm Mộc Bạch lạnh lùng lên tiếng.
"Chuyện kia, anh..."
Thẩm Mộc Dương do dự, trong lòng Thẩm Mộc Bạch rất căng thẳng, anh còn tưởng rằng Nguyễn Du Du bị thương ở đâu, vội vàng hỏi: "Làm sao vậy, đã có chuyện xảy gì?"
"Đúng đấy, anh, nếu anh đang gặp khó khăn, em có rất nhiều tiền tiêu vặt..."
Thẩm Mộc Bạch bật cười, "Được rồi, nếu anh như không có tiền tiêu, sẽ hỏi mượn em."
Thẩm Mộc Dương lo lắng anh trai vì sĩ diện sẽ mắng anh ta, không ngờ anh lại vui vẻ đồng ý, gật đầu như giã tỏi, "Thật ạ, nếu anh không có tiền chỉ cần gọi em một tiếng, tiền của em cũng là tiền của anh."
Thẩm Mộc Bạch đang nghĩ về Nguyễn Du Du, không muốn nhiều lời với cậu, liền dập máy điện thoại tiếp tục lắng nghe động tĩnh trong nhà tắm, lo lắng liệu cô có bị hoa mắt chóng mặt và té xỉu trong phòng tắm.
Nguyễn Du Du tắm rửa cẩn thận, sau khi tẩy sạch mùi hương trên người, cô mới từ trong bồn tắm bước ra.
Cô đi ra bên ngoài ném bộ quần áo bẩn vào trong giỏ chứa đồ, quay lại phòng tắm để lau khô tóc.
Thẩm Mộc Bạch cắm máy sấy vào ổ điện, chờ cô ngồi xuống ghế sofa, anh giúp cô sấy tóc.
"Anh đừng có...! cẩn thận như vậy." Nguyễn Du Du cười đến mức khóe mắt cong thành hình mặt trăng lưỡi liềm, "Em chỉ bị say xe say, cũng không phải mắc bệnh hiểm ngoài, không đến mức ngay cả việc sấy tóc cũng không làm được, không cần anh giúp đỡ, với lại hiện tại em đã ổn rồi, em cũng không hề cảm thấy chóng mặt."
"Du Du, lại đây ngồi." Thẩm Mộc Bạch cầm máy sấy tóc lên, cặp mắt đen nháy nhìn cô.
"Được rồi." Nguyễn Du Du nhìn thấy sự kiên trì của anh, cô đi đến ngồi xuống bên cạnh anh, khẽ gật đầu, cười đến mức mắt híp lại: "Vậy em sẽ vui vẻ tận hưởng khi được đích thân Thẩm đại thiếu gia phục vụ."
Thẩm Mộc Bạch rất kiên nhẫn, bật chế độ gió nhỏ, không sử dụng chế độ quá nóng, anh chọn nhiệt độ vừa phải, anh không dám chỉ sấy nguyên một chỗ, máy sấy từ từ di chuyển như sợ cô bị bỏng, đầu ngón tay luồn vào kẽ tóc để kiểm tra nhiệt độ.
Tóc của Nguyễn Du Du dày và mềm mại, dài đến thắt lưng, muốn sấy khô tóc phải mất rất nhiều thời gian.
Thẩm Mộc Bạch một tay cầm máy sấy tóc, tay còn lại anh giúp cô chải tóc, bàn tay thon dài chạm lên mái tóc, nhẹ nhàng vuốt, những sợi tóc mềm mại đen nháy.
Tóc dần khô, mái tóc trở nên bồng bềnh, lại còn mang theo mùi hương của dầu gội đầu, Thẩm Mộc Bạch cuốn mấy sợi tóc vào ngón tay, cho lên mũi ngửi, hít thở một hơi thật sâu.
Nguyễn Du Du ngồi quay lưng về phía anh, cơ thể nhỏ nhắn ưỡn thẳng lưng lên, nên cô không nhận ra.
Sấy tóc xong, Thẩm Mộc Bạch phát hiện phía sau áo của cô bị ướt một mảng, chắc là do nước chảy từ chân tóc, "Du Du, đi thay bộ đồ ngủ khác đi, chỗ này bị ướt rồi."
Nguyễn Du Du đưa tay ra sau lưng sờ thử, "Không sao đâu, mỗi lần tắm xong đều bị như vậy, phần đuôi tóc vẫn còn dính nước nên khi sấy xong áo cũng sẽ bị ướt, tý nữa sẽ tự khô thôi." Mùa đông ở Yến Thành có hơi hanh khô, trong lòng luôn bật máy sưởi, cô không bao giờ để tâm điều đó, cứ để đó cho nó tự khô.
"Không được, như vậy rất dễ bị cảm." Thẩm Mộc Bạch thấy Nguyễn Du Du vẫn lắc đầu không chịu đi thay áo, anh đành phải thỏa hiệp: "Được rồi, vậy Du Du nằm xuống đi, anh giúp em sấy khô áo."
Vì Nguyễn Du Du không chịu đi thay áo khác, nếu bảo cô nằm xuống ghế sofa cô vui vẻ đồng ý, cô bỏ dép nhung ra, nằm lên ghế sofa, gối đầu lên cánh tay.
Thẩm Mộc Bạch gạt tóc của cô sang một bên, máy sấy tóc lướt qua chỗ bị ướt trên áo ngủ, mới thổi được một lúc, Nguyễn Du Du bắt đầu dãy dụa.
"Ha ha ha ——" Cô vừa cười vừa lẩn trốn đầu quạt gió của máy sấy, "Không muốn, em không muốn, ngứa!"
Mặc dù nhìn cô nhóc hơi gầy, nhưng thứ gì nên có cô đều có, cô nằm xuống ghế salon để lộ thân hình xinh đẹp và quyến rũ, vòng eo nhỏ nhắn, xuống phía dưới cặp mông tròn trịa, tiếp đó là cặp chân thon dài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!