Chương 33: (Vô Đề)

Edit: Trâm Anh

Beta: Trâm

Chờ Thẩm Mộc Bạch trờ về ăn cơm tối xong, Nguyễn Du Du ngồi trên sô pha cùng Thẩm Mộc Bạch thương lượng: "Thẩm tiên sinh, em hôm nay vừa nhặt được một chú có bị lưu lạc, nó cực kì ngoan, em đã đem nó đến bệnh viện thú cưng, tắm sạch và kiểm tra rồi, ngày mai sẽ đón nó, Thẩm tiên sinh, em muốn nuôi nó."

"Em biết ở đây chúng ta không có chỗ nuôi, ta có thể thương lương với ông nội, rồi đưa nó tới đó được không?"

Nguyễn Du Du vốn dĩ muốn chạy về nhà thật nhanh để xử lý vết bầm tím trên cổ tay và đắp lá bùa vào buổi trưa, đến khi Thẩm Mộc Bạch trở về cô cũng không khá hơn là mấy, nhưng cô lại do dự không lên xe.

Nếu cô không đi đến Dược Hoa, chắc chắn sẽ giấu đầu lòi đuôi, Thẩm Mộc Bạch nhất định sẽ nghi ngờ, nếu cô không có lí do hoàn hảo, căn bản cô không cần đợi đến buổi tối, không chừng anh sẽ về nhà ngay, đến lúc đó vết thương trên cổ tay chắc chắn sẽ không giấu được.

Còn không bằng cứ đi đến đó, giống như bình thường hay lui tới, bên anh cả buổi chiều, dù sao hiện tại thời tiết cũng lạnh, áo khoác bên ngoài của cô cũng là áo len, tay áo cũng chỉ lộ vết bầm trên cổ tay ra một ít, chỉ cần không kéo tay áo lên, anh căn bản sẽ không phát hiện.

Chờ đến tối lén sử dụng một lá bùa chữa bệnh, sáng mai vết thương sẽ lành, chuyện này sẽ qua đi mà không để lại động tĩnh gì.

Sau khi cân nhắc kĩ lưỡng, Nguyễn Du Du liền đi đến Dược Hoa.

Thẩm Mộc Bạch hơi ngạc nhiên vì cứ vào thứ sáu hàng tuần Nguyễn Du Du đều mặc mưa mặc gió đến câu lạc bộ ăn tối với anh, mặc dù hơi tốn sức, nhưng cô gái nhỏ này vô cùng ngoan ngoãn, tâm hồn thuần khiết, luôn thông cảm cho anh, chỉ có điều cô gái nhỏ rất kiên trì, chưa từng không đến khiến anh ăn cũng cảm thấy ngon miệng hơn.

Cũng may, có hai mươi phút cho giờ ăn trưa, sau khi Nguyễn Du Du cùng anh ăn cơm trưa, sẽ ở bên anh cả buổi chiều.

Khi Nguyễn Du Du chuẩn bị 20 đến 30 chai thuỷ tinh nhỏ vào ngày đầu tiên, Ngụy Vĩnh liền báo cho anh, hơn nữa trong phòng cô luôn có hương rượu nhàn nhạt, anh sớm đã phát hiện cô giấu một chai rượu trong tủ quần áo.

Anh biết Nguyễn Du Du mỗi lần đều sẽ mang cho Triệu Húc Phong một chai rượu thuỷ tinh nhỏ, đây là thiện ý mà cô gái nhỏ thể hiện với Triệu Húc Phong, chuyện này cũng không có gì to tát, cô gái nhỏ muốn giấu anh, anh cũng không có ý vạch trần.

Tuy nhiên, thứ sáu hàng tuần, anh đều mở định vị theo dõi hành trình Triệu Húc Phong và Nguyễn Du Du, nhưng hôm nay lại khác mọi khi, sau khi Triệu Húc Phong rời khỏi được một lát, Tống Cẩm Minh cũng đi đến chỗ ghế ngồi, trước khi Triệu Húc Phong quay lại.

Triệu Húc Phong hành động vẫn giống như mọi khi, nhưng hành vi tránh Tổng Cẩm Minh của Triệu Húc Phong có chút kỳ quái.

Tuy nhiên, Tống Cẩm Minh hôm nay là lần đầu tiên xuất hiện, có lẽ chỉ là tình cờ.

Chờ đến khi dấu chấm đỏ nhỏ của Nguyễn Du Du dịch tới dưới lầu Dược Hoa, Thẩm Mộc Bạch mới rời khỏi giao diện.

Nhìn thấy Nguyễn Du Du chạy vào giống như chiếc bánh mì bụ bẫm mới vừa nướng ra lò, trong mắt anh hiện lên một tia ý cười, tiểu cô nương tương đối sợ lạnh, còn chưa chính thức vào mùa đông liền đem áo lông vũ mặc vào, cũng không biết tại sao lúc cô ăn kem lại không sợ lạnh, nếu không phải anh ngăn lại, không biết cô đã ăn bao nhiêu hộp kem rồi.

"Du Du." Thẩm Mộc Bạch đứng dậy, giúp cô đặt balo xuống, cởi áo lông vũ, lộ ra chiếc áo lông xù màu xanh lá nhạt bên trong, tươi mát như mảnh chồi non.

Lần nào anh cũng đợi cô đến ăn cơm trưa, mặc dù Nguyễn Du Du đã nói dù ăn cơm lúc bình thường, cô cũng sẽ lại ăn với anh, nhưng mỗi thứ sáu hàng tuần, anh luôn đợi cô đến rồi hai người mới bắt đầu đi ăn.

Nguyễn Du Du gọi một chiếc bánh kem nhỏ, dùng nĩa ăn từng chút một.

Thẩm Mộc Bạch lén nhìn cô vài lần.

Cô gái nhỏ có thói quen, nếu mặc áo dài tay lúc ăn cơm, sẽ kéo tay áo lên đến khuỷu tay, hôm nay lại ngoan ngoãn, áo lông trước sau như một dán vào cổ tay của cô.

Thậm chí có mấy lần, cô móc tay muốn kéo cổ tay áo lên, rồi lại thả ra một cách khó hiểu, giống như đang che đậy gì đó.

Thẩm Mộc Bạch sẽ không hỏi điều mà Nguyễn Du Du không muốn nói, anh trước nay đều là tự mình đi tìm đáp án.

Nguyễn Du Du mỗi ngày sẽ ngủ trưa 20 phút, phòng làm việc rất ấm áp, chiếc ghế sô pha khá rộng, cô lấy chiếc chăn bông mà Thẩm Mộc Bạch đắp lên người mình, xếp lại thành một chiếc gối nhỏ ôm gọn trong vòng tay rồi thoải mái ngủ thiếp đi.

Nghe tiếng hít thở của cô dần dần đều lại, anh biết cô đã ngủ say nên đi đến sô pha và ngồi xổm xuống, nhìn chằm chằm khuôn mặt đang ngủ say của cô một lúc.

Cô gái nhỏ ngủ rất ngoan, hai hàng mi dài khẽ rũ xuống, cặp má trắng nõn nà mềm mại hơi phồng lên, đôi môi hồng hào đầy đặn thỉnh thoảng lại mấp máy, làm người ta không khỏi thắc mắc trong mơ cô đang thưởng thức món ngon gì.

Đôi môi mỏng cong lên cười nhẹ một cái, Thẩm Mộc Bạch duỗi tay ra, đầu ngón tay lướt nhẹ trên má cô, sau đó, ngón tay thon dài câu lấy áo lông cổ tay áo, chậm rãi kéo ra.

Áo len mềm mại co dãn rất tốt, chỉ nhẹ nhàng kéo đã lộ ra dấu vết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!