Edit: Hà Thanh
Beta: Rabbit
Nguyễn Du Du được tài xế Chử gia đưa về, Nguyễn Du Du chạy chậm vào thang máy.
"Thẩm tiên sinh!" Đẩy cửa phòng ra, thấy Thẩm Mộc Bạch đang ngồi trên sopha, thân hình cao lớn cuộn tròn, ở trong mắt Nguyễn Du Du có cảm giác đáng thương và bất lực.
Cô chạy nhanh tới, ngồi xổm bên cạnh sopha, lo lắng sờ mặt anh, "Thẩm tiên sinh, anh, anh thế nào."
Thẩm Mộc Bạch mở to mắt, đôi mắt sâu thẳm bình tĩnh ngày xưa giờ đây có chút mờ mịt, tựa như mới tỉnh lại: "Du Du sao em đã trở về, không phải qua đêm ở Chử gia sao?"
"Tài xế Chử gia đưa em về, anh kiên trì một chút, em lập tức lấy thuốc cho anh."
Nguyễn Du Du chạy chậm vào phòng ngủ, mái tóc dài phía sau tung bay lên, vòng eo nhỏ nhắn một tay có thể ôm hết.
Thẩm Mộc Bạch nhìn bóng dáng vội vàng của cô, đôi mắt hẹp dài lóe lên, khóe môi gợi nụ cười nhạt, giống một con cáo già đã thực hiện được mưu kế.
Tủ đầu giường ở phòng ngủ có một xấp nhỏ bùa hộ mệnh, là của Nguyễn Du Du chuẩn bị cho Triệu Húc Phong, lúc trước nhờ ông nội vẽ nhưng không được.
Nguyễn Du Du lấy một chiếc bùa hộ mệnh, cầm bật lửa trở lại phòng khách, để lên bàn ăn, lại đến phòng bếp lấy một cái chén nhỏ, đổ một chút lên bàn.
Thẩm Mộc Bạch thấy cô đốt bùa, để tro vào chén nhỏ, lại lấy muỗng đảo đảo, cầm chén nhỏ đi đến chỗ hắn, trong lòng lập tức cảnh giác.
"Du Du, đây là em muốn làm gì?"
Nguyễn Du Du để chén nhỏ trên bàn trà, muốn đỡ anh ngồi dậy, "Đây là bùa hộ mệnh, anh chỉ cần uống nó là ổn rồi."
Thẩm Mộc Bạch nghĩ, lúc ông nội ở bệnh viện, cũng uống không ít cái bùa hộ mệnh này, khi đó anh nghĩ đó có thể là vì thời gian cuối đời, thuận theo ý ông cũng được, cho nên không có ngăn cản, không ngờ hôm nay đến lượt mình uống nước bùa.
"Du Du, anh chỉ là đói, đợi một chút là được rồi, thật ra hiện tại anh tốt hơn nhiều rồi, không cần uống nước bùa đâu." Thẩm Mộc Bạch nằm, còn hơi dùng sức, với sức lực của cô gái nhỏ kia căn bản không thể kéo anh lên.
Nguyễn Du Du cố hết sức kéo vai anh, còn an ủi nói: "Không sao đâu, uống bùa hộ mệnh này dạ dày anh liền không đau, chút nữa em nấu cơm cho anh, anh muốn ăn gì đều được."
Cô cố gắng nửa ngày, trên trán đều đổ mồ hôi, cánh tay mệt đến phát run, cũng không thể kéo Thẩm Mộc Bạch lên.
"Vậy, anh nằm đi."
Thẩm Mộc Bạch cho rằng cô rốt cuộc từ bỏ, mới mừng thầm mấy giây đồng hồ, liền thấy cô gái nhỏ tay trái cầm chén, tay phải múc một muỗng nước, còn cố ý múc ở đáy chén, mang theo chút màu đen của tro, nhẹ nhàng đưa đến bên miện hắn, "Thẩm tiên sinh, anh uống một chút là tốt rồi."
Thẩm Mộc Bạch nằm, cố ý không phối hợp với cô, Nguyễn Du Du lại không có kinh nghiệm đút nước đút cơm cho người khác, một muỗng nước chảy ra bên ngoài một nửa, theo gương mặt anh, chảy về phía cổ.
Nguyễn Du Du kinh hô một tiếng, vội chạy đến nhà vệ sinh lấy khăn lông, vừa xin lỗi vừa chà lau cho anh, "Thực xin lỗi, tay em vụng về quá."
Nhìn bộ dáng cô gái nhỏ sốt ruột, con ngươi đen sì của Thẩm Mộc Bạch hiện ý cười, anh "giãy dụa" ngồi dậy, chỉ chỉ chén nhỏ trên bàn trà, "Để anh tự uống đi."
Mặc kệ bùa này có tác dụng hay không, ít nhất uống vào không có hại.
Thẩm Mộc Bạch nhận lấy chén nhỏ Nguyễn Du Du đưa qua, ngón tay thon dài vững vàng cầm lấy, ngẩn đầu lên, uống một hơi cạn sạch, yết hầu lăn lộn, một chén nước bùa vào bụng.
Nguyễn Du Du dùng khăn lông lau khóe miệng giúp hắn, "Anh nằm đi, một lát liền khỏe lên, em đi nấu cơm."
Thẩm Mộc Bạch dựa lưng vào sopha mềm mại, "Du Du ăn cơm chiều chưa?" khi anh gọi cho cô, đoán chừng bữa tối Chử gia còn chưa bắt đầu.
Quả nhiên, Nguyễn Du Du lắc đầu, "Còn chưa ăn, Thẩm tiên sinh ăn gì?"
Thẩm Mộc Bạch đối với ăn uống không bắt bẻ, "Cái gì cũng được, Du Du làm đồ mình thích là được."
Nguyễn Du Du biết anh bình thường dễ tính, làm vài món thức ăn, mang đồ ăn ra, cô cẩn thận đỡ cánh tay anh ngồi vào bàn ăn, coi anh như đứa trẻ mong manh, nhẹ giọng hỏi: "Thẩm tiên sinh, anh cảm thấy tốt hơn chút không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!