Edit: Vincent
Beta: Laune
Về đến nhà, Thẩm Mộc Bạch lau lại điện thoại của Nguyễn Du Du một lần nữa, mở nắp sau điện thoại lên để kiểm tra, điện thoại vẫn có thể dùng được, chỉ là góc trên bên trái màn hình xuất hiện vết nứt nhỏ.
"Đã muộn rồi, ngày mai anh đổi điện thoại cho Du Du, em có muốn dùng điện thoại của anh trước không?" Thẩm Mộc Bạch chỉ vết nứt trên màn hình điện thoại cho Nguyễn Du Du xem.
Nguyễn Du Du cầm tới nhìn một chút, "Không sao đâu, không ảnh hưởng gì đến việc sử dụng, ngày mai rồi nói sau."
Mu bàn tay trắng như tuyết của cô bầm tím một mảnh, Thẩm Mộc Bạch kéo tay cô lại, ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve vết bầm tím.
Trong một thời gian ngắn như vậy, cô đã bị thương hai lần.
"Chút vết thương này không sao cả, rất nhanh sẽ khỏi thôi." Đôi mắt to tròn trong veo đen láy, giọng nói mềm mại, nhỏ nhẹ: "Thẩm tiên sinh, tôi..."
Cô vốn dĩ cho rằng đây là một cơ hội tốt để chứng minh bùa chữa thương của mình có tác dụng, chỉ cần cô vẽ bùa chữa thương trước mặt anh, rồi dùng trên mu bàn tay của mình, như vậy anh sẽ thấy được hiệu quả của lá bùa.
Tuy nhiên, anh lo lắng cho vết thương của Triệu Húc Phong, tự trách lại áy náy, cha mẹ Triệu trong quá trình chạy chữa cho Triệu Húc Phong đã thất vọng quá nhiều lần, tâm trạng của anh chắc cũng không khá hơn là bao.
Huống hồ, nếu bùa trị thương của cô không thể chữa khỏi cho Triệu Húc Phong, chẳng phải sẽ khiến cho tâm trạng của anh thay đổi, một lần nữa nhen nhóm hy vọng rồi lại tuyệt vọng sao?
Nguyễn Du Du do dự, hàng mi thật dài chớp chớp, trong đôi mắt to tròn có sự mờ mịt không biết làm sao.
Bàn tay với những ngón tay thon dài của Thẩm Mộc Bạch đặt trên đầu cô, xoa xoa mái tóc dài mềm mại bồng bềnh kia: "Du Du làm sao vậy?" Cô trông giống như một con nai con bị lạc trong rừng vào buổi sáng sớm, ngây thơ và bối rối.
"Tôi, ngày mai tôi muốn đi dạo trung tâm mua sắm, mua điện thoại di động mới, mua thêm vài bộ quần áo dày hơn." Nguyễn Du Du cuối cùng cũng đã thay đổi quyết định của mình, cô quyết định lén lút dùng bùa trị thương cho Triệu Húc Phong một thời gian, nếu có hiệu quả thì mới nói cho người khác biết.
"Vậy à, vậy anh sẽ đi cùng Du Du, trời lạnh rồi, Du Du nên mua thêm quần áo."
Bọn họ vẫn đi trung tâm thương mại trước đó, vì sự việc diễn ra ở quầy thu ngân lần trước nên cả trung tâm thương mại đều biết Thẩm Mộc Bạch và Nguyễn Du Du.
Bọn họ vừa bước vào cửa trung tâm thương mại, tựa như kéo chuông báo động khiến tất cả nhân viên đều im lặng, quản lý mập rón rén đi theo họ cách đó không xa.
Nguyễn Du Du đi xem điện thoại trước, bình thường cô thích cầm điện thoại chơi, màn hình to rất bất tiện.
Chủ quầy tươi cười vô cùng thân thiết, kiên nhẫn vô cùng, thấy ánh mắt Nguyễn Du Du nhìn về phía chiếc điện thoại di động nào, lập tức lấy nó ra giới thiệu một phen.
Nguyễn Du Du không biết nhiều về điện thoại di động, cho tới bây giờ cô đều nhìn bề ngoài, chọn mấy cái mà mình cảm thấy thuận mắt, quay đầu hỏi Thẩm Mộc Bạch: "Thẩm tiên sinh, anh cảm thấy cái nào tốt? "
"Cái này đi." Thẩm Mộc Bạch biết mấy cái điện thoại này đều là những cái tiểu cô nương nhìn trúng, anh chỉ cái có hiệu suất tốt nhất, cô thích xem video, đôi khi mở ứng dụng sẽ quên tắt, đồng thời mở mấy cửa sổ, nếu hiệu suất quá kém sẽ bị giật lag.
Nguyễn Du Du gật gật đầu, "Vậy thì lấy cái này."
Chủ quầy thuần thục in hóa đơn, bảo một nhân viên khác cầm thẻ của Thẩm Mộc Bạch đi trả tiền, cười nói: "Điện thoại này mới ra mắt không lâu, hiệu suất rất tốt." Thật ra chính bản thân cô ấy cũng vừa mới mua loại này, nhưng cô ấy không dám nói mình dùng giống như người ta, bởi vì rất nhiều người không thích người khác dùng cùng loại với mình, nhất là người có tiền.
Hộp đựng điện thoại không lớn được bỏ vào túi giấy tinh xảo, chủ quầy đột nhiên nhớ tới ốp điện thoại di động mình vừa mua chưa dùng, lấy ra cho Nguyễn Du Du xem: "Ốp điện thoại có thể thay thế, mấy cái này đều là ốp dự phòng, nếu cô thích, tôi sẽ bỏ vào túi cho cô?"
Mặt sau của điện thoại di động vốn là màu trắng bạc, mấy cái ốp chủ quầy lấy ra đều những ốp có mấy hình dây ruy băng màu trắng bạc, có hoa rực rỡ, có cá bơi dưới nước, còn có mấy hình trái tim hường phấn.
Nguyễn Du Du lần lượt xem từng cái, cô cảm thấy rất hài lòng, đôi mắt hạnh xinh đẹp cười cong lên: "Đẹp, đều mua hết, cô in hóa đơn đi."
Chủ quầy thở phào nhẹ nhõm, "Những thứ này là đồ tặng, không cần in hóa đơn."
Nguyễn Du Du nhớ lại lần trước cô đi mua đồ ở đây cũng được tặng món quà nhỏ, vui vẻ nhận ốp điện thoại rồi bỏ vào trong túi: "Cảm ơn."
Nhân viên khác đã tính tiền xong liền quay lại, đem hóa đơn và thẻ giao cho Thẩm Mộc Bạch, Thẩm Mộc Bạch tiện tay ném hóa đơn vào túi giấy, đột nhiên nhìn bàn tay bị thương của Nguyễn Du Du, "Du Du, thay luôn điện thoại đi."
Chủ quầy nhiệt tình nói: "Đúng vậy, bây giờ tôi sẽ đổi ngay cho cô."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!