Nguyễn Du Du cùng Trần Mai được đưa vào phòng y tế của trường.
Hai người chỉ bị thương ngoài da.
Vừa nãy Nguyễn Du Du bị đấm vào trán, bây giờ bị sưng tấy lên.
Còn Trần Mai thì thảm hơn nhiều, lúc nãy bị té ngã nên trên khuôn mặt bị một vài vết trầy xước nhẹ, chỉ có mũi là bị chảy máu, trên lưng vẫn còn in hằn dấu chân của Nguyễn Du Du.
Thẩm Mộc Dương khóc không ra nước mắt, cảm thấy tiền đồ của mình sắp bị hủy hoại, nếu để ông nội cùng anh trai biết rõ ràng anh ta có mặt ở đấy mà vẫn để chị dâu nhỏ bị thương, không biết anh ta sẽ bị hành hạ như thế nào, trước đó ông nội còn cố ý dặn dò anh ta nhất định phải bảo vệ chị dâu nhỏ không được để cô bị bắt nạt.
Chỉ cần nghĩ đến, anh ta có thể tưởng tượng ra ngày tháng khổ cực của mình trong tương lai, anh ta hận không thể xé xác Trần Mai ra.
Nhưng ở phía bên này, Trần Mai đang gào khóc làm loạn: "Tôi đã hủy dung! Trời ơi, có máu! Khuôn mặt của tôi đã bị hủy hoại! Nguyễn Du Du, tao nhất định phải giết mày!"
"Đó là máu mũi thôi." Bác sĩ lạnh lùng lên tiếng, thuần thục xử lý vết thương..
Trần Mai lôi điện thoại ra gọi cho người nhà, gào khóc: "Ba mau đi đến đây, con bị người ta đánh đến bị hủy dung rồi.
Oa oa."
Thấy Trần Mai gọi người lớn trong nhà đến, Thẩm Mộc Dương cũng lôi điện thoại ra, có hơi do dự.
Nguyễn Du Du nhìn Thẩm Mộc Dương, khẽ lắc đầu, ra hiệu cho anh ta không được gọi điện thoại cho Thẩm Mộc Bạch.
Vết thương của cô không nặng, cô không muốn để Thẩm Mộc Bạch tới.
Giáo viên chủ nhiệm và cố vấn sau khi biết tin liền chạy đến đuổi mấy người đang hóng chuyện ra khỏi phòng y tế, vì không muốn để chuyện này lộ ra ngoài, nên đã bảo các bạn trong lớp tiếp tục trở lại sân tiếp tục tập quân sự.
Chử Viện lo lắng, ngập ngừng một lúc liền rời đi.
Thẩm Mộc Dương không chịu rời đi, đừng ở bên ngoài nhìn chằm chằm vào phòng y tế.
Cho dù Nguyễn Du Du không cho phép Thẩm Mộc Dương gọi điện thoại báo, nhưng chuyện này không thể giấu diếm được, nếu để anh trai biết được hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.
"Anh... chị dâu... đang bị thương, đã được bác sĩ xử lý qua, không nghiêm trọng.
Có vẻ như là..." Thẩm Mộc Dương còn chưa nói hết câu, đầu dây bên kia đã cúp máy.
Thẩm Mộc Dương trợn mắt há hốc mồm nhìn chằm chằm vào điện thoại, mất nửa ngày trời vẫn chưa lấy lại phản ứng, ý của anh trai...! là...! không muốn liên quan đến chuyện này sao???
Giáo viên chủ nhiệm đang kiên nhẫn giải thích cho Trần Mai cùng Nguyễn Du Du nghe, đối với ông ta ai đúng ai sai không quan trọng, cách giải quyết tốt nhất trong chuyện này chính là nói trong lúc tập luyện quân sự cả hai vì đứng quá gần nên đụng vào nhau, cuối cùng xảy ra đánh nhau, đối với ông ta, đối với lớp không ảnh hưởng quá nhiều.
"Không may đụng phải!!! Thầy giáo, thầy nhìn vết thương trên mặt em đi, rõ ràng là Nguyễn Du Du cố tình giơ chân lên đá vào người em! Bây giờ dấu chân vẫn còn ở trên lưng!" Trần Mai bật khóc nức nở, xoa phần lưng bị thương của mình.
Giáo viên chủ nhiệm: "Nhưng tôi nghe bạn học và thầy giáo kể lại, rõ ràng em đi đến đến trước mặt Nguyễn Du Du đánh em ấy trước."
"Không phải, lúc đó là em nhớ nhầm động tác, đáng lẽ động tác đó phải giơ chân lên nhưng em lại giơ tay lên, vì quá hoảng nên em đứng không vững.
Còn Nguyễn Du Du, em nhìn thấy rất rõ cô ta cố tình đánh em!"
Nguyễn Du Du cầm túi đá chườm lên vết thương, cặp mắt hạnh tràn ngập sự tức giận: "Động tác xoay người giơ chân lên đá đó cùng một động tác, chân đã giơ lên rồi, tôi không kịp thu lại, tôi cũng không phải cao thủ võ lâm làm sao động tác của tôi có thể chuẩn xác như vậy.
Còn cậu, rõ ràng động tác này không hề sử dụng đến tay, cậu giả bộ như đứng không vững cố tình lao về phía tôi, ai mà tin tưởng cậu có vô tình hay cố ý?"
Giáo viên chủ nhiệm đau đầu, hai người đều nói mình vô tội, còn đối phương mới là cố ý, hết lần này đến lần khác, hai người không ai chịu nhường ai.
Ông ta dễ dàng nhìn ra được chân tướng sự việc, Trần Mai lợi dụng thời cơ đánh Nguyễn Du Du, Nguyễn Du Du đáp trả lại bằng một cú đá.
Dù kết quả có như thế nào, cũng sẽ gây bất lợi cho ông ta, và cả hai học sinh này đều không có lợi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!