Đứng tư thế quân sự trong một ngày, Nguyễn Du Du cảm thấy hai đùi vừa đau vừa nhức, về đến nhà cởi bộ quần áo ngụy trang trên người xuống tiện tay ném ở một bên, vội vàng vào phòng vệ sinh.
Hôm nay đổ không ít mồ hôi, cô rất cần tắm rửa.
Lúc xả nước, Nguyễn Du Du đột nhiên nhớ tới bồn tắm lớn trong phòng ngủ của Thẩm Mộc Bạch, cái kia to hơn so với cái bên ngoài này, còn có chức năng mát xa.
Nguyễn Du Du đóng nước lại, gọi điện thoại cho Thẩm Mộc Bạch.
"Thẩm tiên sinh, tôi đã về nhà rồi."
"Du Du có đói không? Một giờ nữa tôi mới có thể về đến nhà, Du Du gọi cơm tự ăn trước đi."
"Vẫn chưa đói, tôi muốn tắm rửa trước.
Thẩm tiên sinh, tôi có thể sử dụng bồn tắm của anh không? Đứng tư thế quân sự một ngày chân tê hết rồi, muốn mát xa."
Thanh âm của cô giá nhỏ mềm mại, mang theo một tia mỏi mệt, trong lòng Thẩm Mộc Bạch mềm nhũn đến rối tinh rối mù, ôn nhu nói: "Dùng đi, Du Du có thể dùng bất cứ lúc nào, không cần gọi cho tôi."
Phòng tắm bên ngoài tương đối nhỏ, trước khi Nguyễn Du Du tới vẫn luôn không có ai dùng, Thẩm Mộc Bạch cũng không quá để ý việc bồn tắm không có chức năng mát xa.
Hiện tại cô gái nhỏ nói cần dùng bồn tắm của anh, Thẩm Mộc Bạch mới nhớ tới việc này.
Phải đổi bồn tắm mới cho cô gái nhỏ mới được.
Thẩm Mộc Bạch cầm di động, vừa gọi cho Lưu An để sắp xếp chuyện này, không hiểu sao trong đầu đột nhiên hiện ra hình ảnh cô gái nhỏ ở trong bồn tắm lớn của anh vừa nghịch bong bóng vừa vui vẻ ca hát.
Ngón tay ngừng một chút, Thẩm Mộc Bạch lại buông điện thoại xuống.
Hôm nay anh không ở công ty, vốn dĩ định xử lý đơn xin chỉ thị của cấp dưới một chút rồi về nhà, nhưng từ khi Nguyễn Du Du gọi điện thoại nói muốn tắm ở bồn tắm của anh, Thẩm Mộc Bạch liền không có cách nào mà yên tâm làm việc.
Đẩy ghế dựa ra rồi rời đi, để lại một đám giám đốc đang xếp hàng chờ xin chỉ thị, Thẩm Mộc Bạch đã lái xe về nhà.
Bước vào nhà, trong nhà im ắng.
"Du Du"
Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Vưu Vật
- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Nàng Dâu Cực Phẩm Ngôn Tình, Sủng Thẩm Mộc Bạch gọi vài lần, không thấy Nguyễn Du Du trả lời, cửa phòng ngủ của cô và phòng tắm bên ngoài đều mở ra, không có người, thư phòng cũng không có ai, chỉ có cửa phòng tắm trong phòng ngủ của anh được đóng chặt.
"Du Du? Ở bên trong sao?" Thẩm Mộc Bạch gõ gõ cửa.
Bên trong đột nhiên truyền đến tiếng nước "ào ào", còn có âm thanh hoảng hốt của Nguyễn Du Du: "Đừng vào! Tôi, tôi còn chưa tắm xong."
Thẩm Mộc Bạch đoán hôm nay cô gái nhỏ huấn luyện quân sự quá mệt mỏi, lúc tắm rửa đã ngủ thiếp đi, anh không giục cô, tự mình gọi điện thoại đặt cơm, mang quần áo ngụy trang của Nguyễn Du Du thay ra bỏ vào máy giặt, từ trước đến nay huấn luyện quân sự ở đại học Yến Thành chỉ có một bộ quần áo, nên hôm nay phải giặt sạch rồi hong khô.
Đợi Nguyễn Du Du tắm rửa, thu dọn xong, bữa tối cũng vừa lúc ship đến, Thẩm Mộc Bạch bày đồ lên bàn, đều là đồ ăn mà Nguyễn Du Du thích.
Hôm nay Nguyễn Du Du thật sự có hơi mệt, ăn cơm xong ngoan ngoãn dọn dẹp sạch sẽ bàn ăn, rồi nằm xuống ghế sô pha lớn, lười biếng híp mắt, thương lượng cùng Thẩm Mộc Bạch, "Thẩm tiên sinh, hôm nay chúng ta đừng học bổ túc, được không?"
Thẩm Mộc Bạch ngồi xuống bên cạnh cô, mở TV lên, chuyển thành phim hài mà cô thưởng thích xem, "Được, Du Du xem TV một lát rồi ngủ đi."
Nguyễn Du Du ăn cơm no xong không muốn động đậy, vừa xem TV vừa nói chuyện cùng Thẩm Mộc Bạch: "Thẩm tiên sinh, đứng tư thế quân sự có chút nhàm chán, tôi đứng một lúc liền như đi vào cõi thần tiên rồi."
Thẩm Mộc Bạch khẽ cười một tiếng, ngón tay thon dài trắng nõn nắm lấy mắt cá chân của cô.
Nguyễn Du Du tắm xong đã đổi thành váy ngủ, lúc cô nằm xuống đã sửa sang lại váy một chút, tuyệt đối sẽ không bị lộ, nhưng váy ngủ không dài, ngắn đến giữa đùi cô.
Bị Thẩm Mộc Bạch nắm lấy chân, Nguyễn Du Du sợ tới mức ngồi bật dậy, đôi mắt tròn xoe trừng lớn, "Thẩm...! Thẩm tiên sinh, anh làm gì thế?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!