Edit: Trâm Anh
Beta: Hương
Nguyễn Du Du đã chọn một bộ phim bom tấn hành động, vì cô cảm thấy rằng màn hình lớn trong rạp chiếu phim phải đi kèm với những cảnh đánh nhau hoành tráng thì mới đã ghiền.
Nguyễn Du Du đã chọn một bộ phim bom tấn hành động, vì cô cảm thấy rằng màn hình lớn trong rạp chiếu phim phải đi kèm với những cảnh đánh nhau hoành tráng thì mới đã ghiền.
Thẩm Mộc Bạch cũng không phản đối, bởi nếu là thể loại yêu quái, siêu nhiên có thể sẽ doạ cô, còn thể loại quá tình cảm, xúc động sẽ làm cô gái nhỏ khóc, cảnh hành động mạnh mẽ, náo nhiệt, lại sảng khoái, khi xem sẽ không làm người ta khó chịu.
Vẫn còn một chút thời gian để Nguyễn Du Du có thể dạo quanh đại sảnh.
Bên cạnh bộ bàn ghế có tờ rơi quảng cáo phim, có ghế mát xa, trò chơi ném bóng rổ,...! nhưng điều cô thấy hứng thú nhất là cái máy gắp được xếp thành dãy dựa vào tường.
Đứng một bên tìm hiểu lời hướng dẫn một chút, Nguyễn Du Du liền ngẩng đầu lên nhìn Thẩm Mộc Bạch: "Thẩm tiên sinh, em muốn chơi cái này được không?"
"Du Du trước kia đã từng chơi chưa?" Thẩm Mộc Bạch hỏi.
Nguyễn Du Du lắc đầu.
Thẩm Mộc Bạch trong lòng hiểu rõ, cô gái nhỏ này chắc chắn sẽ không giỏi, anh đi đổi một đống tiền xu, kiên nhẫn đứng kế bên mà nhìn cô gắp con thú bông.
Chơi rồi mới biết, cái này so với tưởng tượng khó hơn nhiều.
Nguyễn Du Du nín thở mặt cứng đờ, rõ ràng cô đã gắp được con thú bông lên, nhưng khi nhấc lên liền rơi xuống, cô căn bản là không thể điều khiển được cái gắp tới.
Đôi mắt tròn xoe của cô gái nhỏ nhìn chăm chăm vào cái máy, đôi môi căng mọng, hồng hào mím chặt, ngón tay hơi dùng sức nắm chặt, khớp xương có chút trở nên trắng nhạt, Thẩm Mộc Bạch nhíu mày quan sát vẻ khẩn trương của cô.
Nguyễn Du Du ban đầu nhìn trúng một chú chó đốm bông lông nhung, đã mất mấy tệ cũng không thể gắp được nó, không khỏi có chút nhụt chí, nghĩ cũng không cần chú chó nhỏ đó, gắp trúng gì cũng được, chỉ cần gắp được một cái là được.
Nghĩ thì dễ nhưng làm thì khó, mỗi lần nhìn thấy con thú bông rơi khỏi móng gắp của mình, một mạch máu xanh hiện lên trên cái trán trắng nõn của cô, khuôn mặt non mềm đỏ bừng, giống như chú ếch xanh nhỏ.
Dùng hết một nửa số xu của Thẩm Mộc Bạch, Nguyễn Du Du vẫn không thu được thứ gì.
Cô có chút thất vọng ngước đầu lên, giọng nói mềm mại, mang theo một chút bất bình, "Thẩm tiên sinh......"
Thẩm Mộc Bạch có chút buồn cười, lại có chút đau lòng, đem toàn bộ số xu trong tay giao cho Nguyễn Du Du, di chuyển hai tay xuống, "Du Du, muốn cái nào?"
Đôi mắt Nguyễn Du Du ánh lên tia sáng, như là sao băng xẹt qua bầu trời đêm, hoa lệ lộng lẫy, nàng nhìn chằm chằm vào lồng kính, cao hứng mà nói: " Muốn chú chó đốm bông nhỏ kia!"
"Được, gắp cái này." Thẩm Mộc Bạch điều khiển móng gắp đến chú chó bông, dùng sức nhấc lên, sau đó......! Chú chó bông từ móng gắp rơi ra.
Thẩm Mộc Bạch: "......"
Nguyễn Du Du: "......! Thẩm tiên sinh trước kia đã từng chơi chưa?" Cô hơi nghi ngờ mà nghiêng đầu nhìn Thẩm Mộc Bạch, cảm thấy gắp thú bông không phải là việc mà một công tử thanh lịch, cao quý có thể làm.
"Không có." Thẩm Mộc Bạch nhìn chằm chằm vào máy gắp, ánh mắt đen lì hiện lên một tia không vui, loại trò chơi con nít này sao có thể làm khó được anh, chẳng qua là bởi vì lần đầu tiên chơi, cho nên mới thất thủ.
Cũng may cô gái nhỏ không cảm thấy thất vọng về anh mà còn dùng ánh mắt nóng bỏng khích lệ anh, "Thẩm tiên sinh đừng gấp, tìm hiểu trước đã, chúng ta còn nhiều xu như vậy mà."
"Yên tâm, anh chắc chắn sẽ gắp được chó bông nhỏ cho Du Du." Thẩm Mộc Bạch cảm thấy rất tự tin về bản thân, anh cùng Ngô Trung Trạch, Triệu Húc Phong, Tống Cẩm Minh bốn người chơi với nhau từ nhỏ đến lớn, điều điên cuồng kích thích gì mà chưa từng chơi qua, đi uốn lượn trên sườn núi, trên đường núi anh còn tùy ý xoay người, mấy năm nay tuy rằng bởi vì Triệu Húc Phong đua xe bị thương bốn người đều đã kiềm chế, nhưng anh làm sao có thể không nhìn ra chút tiểu xảo nhỏ của máy gắp này.
"Mmm" đôi mắt trong veo của Nguyễn Du Du cong lên thành hình trăng non, cái đầu nhỏ ra sức gật lia lịa, giọng điệu khẳng định, "Em tin tưởng Thẩm tiên sinh!"
"Chờ".
Bàn tay to của Thẩm Mộc Bạch đặt lên đầu Nguyễn Du Du, nhẹ nhàng sờ sờ.
Mái tóc óng mượt buông xõa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!