Chương 19: (Vô Đề)

Edit: Ngô Diệp Tử

Beta: Hương

Không cần lo lắng chuyện về nhà nữa, Nguyễn Du Du dần thả lòng, cô nhìn chằm chằm vào chai rượu Louis XIII, tò mò hỏi: "Anh Thẩm, chai rượu này có uống ngon không?"

"Không." Thẩm Mộc Bạch ngay lập tức dập tắt suy nghĩ của Nguyễn Du Du.

Triệu Húc Phong tặc lưỡi, rung đùi đắc ý, cố gắng làm ra dáng vẻ say sưa.

Anh ta cảm thấy có vẻ như Nguyễn Du Du cũng thích uống Louie XIII, anh Thẩm nhất định sẽ cho cô uống, nếu như vậy, thì để anh ta uống cùng với cô.

Tuy cô biết Triệu Húc Phong cố tình làm như vậy để dụ dỗ cô, nhưng Nguyễn Du Du vẫn trúng kế, cặp mắt hạnh đen nháy nhìn chằm chằm vào ly rượu của Thẩm Mộc Bạch, "Em muốn uống thử."

Thẩm Mộc Bạch lạnh lùng nhìn cô, "Trẻ con không được uống rượu."

"Em đã kết hôn rồi, không còn tính là trẻ con nữa!" Nguyễn Du Du đương nhiên không phục.

"Haha———" Triệu Húc Phong bật cười, nói nhỏ vào tai của Ngô Trung Trạch: "Anh Thẩm đã gặp được đối thủ!"

Thẩm Mộc Bạch bất đắc dĩ, đưa tay lên xoa hai huyệt thái dương, "Vậy em phải đồng ý với anh, về sau chỉ khi có anh ở bên mới được phép uống rượu."

"Được." Nguyễn Du Du hào hứng đi lấy một chiếc cốc sạch, để ở trước mặt Thẩm Mộc Bạch, cặp mắt đen nháy ý bảo anh mau rót rượu cho cô.

Anh chỉ rót một xíu, dường như chỉ đủ nhấp thử một ngụm.

Nguyễn Du Du không chê ít, uống một ngụm, ngửa cổ nhâm nhi thưởng thức.

"Có thích không? Uống rất ngon đúng không?" Triệu Húc Phong háo hức nhìn cô, nếu cô nhóc này thích uống rượu Louis XIII cũng tốt, về sau anh ta chỉ cần canh chừng lúc cô và anh Thẩm đến đây, chắc chắn anh ta thường xuyên được thưởng thức Louis XIII.

Nguyễn Du Du khẽ lắc đầu, "Hơi đắng, không dễ uống."

"Làm sao có thể như vậy được, rõ ràng uống rất ngon mà." Triệu Húc Phong nghe vậy thì cảm thấy vừa buồn bã vừa thất vọng, "Hay là cô nếm thử một ngụm nữa?"

Thẩm Mộc Bạch đã sớm đoán ra được, chắc chắn cô nhóc không thích, lần đầu tiên uống rượu không thể thưởng thức hết mĩ vị của rượu, thứ cô thích chính là bánh ngọt, "Du Du, ở đây còn có cả bánh kem Crepe đặc biệt ngon, em muốn ăn thử không."

Quả nhiên, Nguyễn Du Du ngay lập tức chuyển sự chú ý, "Thật à? Em muốn ăn thử!"

Vừa nãy ăn hết một đĩa bánh socola, sau đó Nguyễn Du Du chén sạch đĩa bánh Crepe.

Thẩm Mộc Bạch đã sớm lĩnh giáo độ phàm ăn của cô, Ngô Trung Trạch trợn tròn mắt lên nhìn, từ lúc nhỏ đến lúc lớn, anh ta chưa từng gặp cô gái nào ăn nhiều như vậy.

Với lại, các vị thiên kim tiểu thư mà anh ta quen, dù trên bàn có bày sơn hào hải vị, cũng chỉ ăn mấy miếng, còn cô nhóc trước mặt chén sạch hai đĩa bánh trong vòng 30 phút.

Quá sốc!!!!

Nguyễn Du Du đặt nĩa xuống, nở nụ cười thỏa mãn, dịu dàng nói: "Anh Thẩm, em ăn no rồi."

"Ừ, uống nước." Thẩm Mộc Bạch rót cho cô cốc nước táo.

Trong lòng Ngô Trung Trạch cảm thấy không thoải mái, cô nhóc này rõ ràng do Chu gia tìm về để lừa gạt anh Thẩm.

Tại sao anh Thẩm còn đối xử tối với cô như vậy.

Nếu sau này dẫn cô ấy đi tham dự tiệc rượu, chắc chắn sẽ khiến cho anh Thẩm mất mặt!

Nguyễn Du Du là người dễ chiều, cô vừa ăn xong hai miếng bánh gato, liền nằm xuống ghế sofa giống như chú mèo nhỏ đã được cho ăn no, thi thoảng lại cầm cốc nước táo lên uống.

"Mấy anh không chơi trò chơi à?" Nguyễn Du Du nhớ lại những gì mình từng nhìn thấy, mấy đám công tử nhà giàu rất thích chơi bài, hoặc gọi mấy cô gái vào hầu rượu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!