Chương 16: (Vô Đề)

Edit: Vincent

Beta: Rabbit

Thẩm Mộc Bạch lấy điện thoại ra để giải quyết những công việc hôm nay chưa hoàn thành.

Ngón tay vừa ấn di động, vừa để ý động tĩnh trong phòng tắm, tiểu cô nương chắc là thẹn thùng nên lần này anh không nghe thấy giọng hát vui vẻ của cô nữa.

Phải mất rất lâu, Nguyễn Du Du mới ra ngoài.

Cô thật cẩn thận đẩy cửa phòng tắm ra, thấy Thẩm Mộc Bạch tựa vào đầu giường xem điện thoại di động, không hề chú ý tới cô, lúc này mới chậm chạp đến bên cạnh tủ quần áo.

Kỳ thật Thẩm Mộc Bạch đã phát hiện ra động tác nhỏ của cô, thấy cô dùng một cái khăn che ngực một bộ dáng lén lút, cũng không nhìn về phía cô, nhưng dư quang khóe mắt vẫn đang chú ý, chờ Nguyễn Du Du đứng trước tủ quần áo đưa lưng về phía anh thì anh mới nâng mắt lên tùy ý liếc nhìn.

Cô mặc một bộ váy ngủ lụa đỏ thẫm, dây đeo tinh tế, lộ ra một mảng lớn lưng, mặc dù có mái tóc dài bồng bềnh che chắn nhưng Thẩm Mộc Bạch vẫn nhìn thấy xương hồ điệp tinh xảo kia.

Váy ngủ rất ngắn, bởi vì là vải lụa trơn trượt nên làm cho đường cong cơ thể của cô được hiện lên rõ ràng.

Vòng eo mảnh khảnh không nắm chặt, hai chân thẳng tắp thon dài, bởi vì hơi khom lưng nên váy ngủ tơ tằm kề sát vào mông, hình dáng rõ ràng được phác họa, đầy đặn lại xinh đẹp.

Thẩm Mộc Bạch khẽ nhướng mày, thể nào cô phải dùng khăn che ngực, chắc phía trước cũng đã bị lộ ra hết khi mặc chiếc váy ngủ này.

Lúc ấy cô hoảng hốt tùy tiện cầm một bộ đồ ngủ, khẳng định không thấy rõ kiểu dáng.

Nhìn cô từ trong tủ quần áo lấy ra một bộ đồ ngủ khác, đóng cửa định quay người lại, Thẩm Mộc Bạch rũ mắt xuống, ánh mắt dừng trên điện thoại di động.

Nguyễn Du Du ôm đồ ngủ trở về phòng tắm, lúc đóng cửa cô nhanh chóng nhìn trộm Thẩm Mộc Bạch, thấy anh vẫn nhìn điện thoại di động không ngước lên, âm thầm thở phào nhẹ nhõm, may anh không chú ý tới mình.

Lần này cô cố ý chọn một bộ đồ ngủ coi như bảo thủ, phía dưới là quần đùi, phía trên là áo.

Cô không dám chọn váy ngủ, buổi tối phải ngủ chung với Thẩm Mộc Bạch, khi không để ý góc váy có thể sẽ bị vén lên, nếu mặc quần ngủ sẽ không bị điều này.

Lần này cô mới thoải mái từ phòng tắm đi ra, Thẩm Mộc Bạch cũng quang minh chính đại ngẩng đầu lên.

Cô mặc một chiếc áo ngủ không tay, cánh tay nhỏ nhắn trắng trẻo, trên áo ngủ thêu con thỏ trắng, thêm một lớp bông màu trắng tinh tế, nhìn qua tựa như thật sự có một con thỏ nhỏ mềm mại nằm trong lòng cô.

Hai cái lỗ tai dài bên trong là màu hồng phấn còn bên ngoài là màu trắng, vừa vặn dựng thẳng ở trước ngực cô, móng vuốt của thỏ trắng thì ở dưới quần đùi.

Thẩm Mộc bạch xoa xoa thái dương, cởi bỏ chiếc váy ngủ màu đỏ gợi cảm mị hoặc kia, thay vào trang phục thỏ trắng này quả thực là đáng yêu đến chết người.

Nhất là khi tiểu cô nương vừa tắm xong, tóc dài bồng bềnh mềm mại, da thịt trắng nõn hơi ửng hồng, cánh môi đầy đặn trơn bóng, đôi mắt tròn xoe nhuộm hơi nước, đứng ở bên giường, mềm mại hỏi anh: "Thẩm tiên sinh, chúng ta đi ngủ chưa?"

Những lời này của cô rất dễ khiến người ta suy nghĩ lệch lạc, Thẩm Mộc Bạch trầm mặc trong chớp mắt.

Anh tựa vào đầu giường, mái tóc đen rủ xuống hai bên lông mày, khóe môi mỏng nhẹ nhàng mím lại, tựa hồ có chút không vui.

Đôi mắt hẹp dài, có cảm giác cao lãnh xa cách, lúc này trong ánh mắt đen nhánh sâu thẳm không gợn sóng, nhìn kỹ lại thì cảm thấy ánh mắt ấy mang theo chút cảm xúc khó hiểu.

Cô làm việc và nghỉ ngơi rất khoa học, đến giờ là đi ngủ, nhưng anh chắc không giống cô.

Cô vừa định nói lại rằng mình chưa buồn ngủ, Thẩm Mộc Bạch liền thản nhiên "Ừ" một tiếng.

Nguyễn Du Du đi sang một bên tắt đèn ngủ, cô xoay người lại, Thẩm Mộc Bạch phát hiện phía sau quần đùi nhỏ của cô có một cái đuôi nhỏ lông xù màu trắng, giống như một quả bóng lông nhỏ mọc vị trí vi diệu phía sau quần đùi của cô.

Chậc, đuôi thỏ nhỏ.

Cô bé này chắc chắn không phát hiện ra điều này.

Đèn ngủ tắt, trong phòng tối sầm lại, trong bóng tối không thấy rõ vẻ mặt của anh, Nguyễn Du Du ngược lại cảm thấy thoải mái một chút.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!