Chương 11: (Vô Đề)

Edit: Trâm Anh

Beta: Vô Ảnh

Ông lão cầm ly nước bùa lên uống, trong chốc lát liền cảm thấy thư thái hơn nhiều.

Thẩm Mộc Bạch không yên tâm, vẫn luôn cẩn thận quan sát, thấy Ông lão sắc mặt dường như hồng hào hơn, nhưng anh vẫn còn lo lắng đó là hồi quang phản chiếu.

Đến sáu bảy giờ, lão gia cũng không có việc gì, sau khi nhắm mắt một lúc, lão gia thức dậy với cơ thể tràn trề năng lượng.

"Du Du." Ông lão nhẹ nhàng gọi một tiếng.

Nguyễn Du Du đang nằm trên ghế sô pha lật mở một cuốn sách tiếng Anh, cô không thể hiểu nổi mấy bài toán nâng cao, đành phải học tiếng Anh trước.

Vừa rồi lên mạng tìm tòi một lúc, cô mới biết không có gia sư dạy kèm toán cao cấp ở các trường cao đẳng, hầu hết đều dạy ở tiểu học và cao sơ trung.

Nghĩ đến việc 99% cô sẽ thi trượt, Nguyễn Du Du liền thấy tim mình như rỉ máu, dù cho cô có thể đậu, cũng sẽ trở thành học sinh kém nhất trong những học sinh kém, mặt Nguyễn Du Du nhăn như trái khổ qua.

Thẩm Mộc Bạch tựa người vào đầu kia của sô pha, anh chăm chú nhìn vào điện thoại, trả lời yêu cầu và đưa ra chỉ thị công việc cho cấp dưới thông qua nhóm làm việc.

Vì Thẩm lão gia đang nằm viện, nên anh không có nhiều thời gian đến công ty xử lý, cho nên hơn nửa thời gian làm việc đều phải thông qua cách này.

Hai người, một người ở đầu một người ở cuối sô pha, không làm ảnh hưởng đến nhau.

Dù vậy, trong lúc quét mắt qua vài lần, Thẩm Mộc Bạch vẫn nhận ra dáng vẻ buồn rầu của Nguyễn Du Du, chỉ là cô gái nhỏ nhìn chăm chăm vào quyển tiếng Anh với vẻ lo lắng mà không chú ý đến.

Nghe thấy ông lão kêu cô, Nguyễn Du Du ngẩng đầu lên, dáng vẻ có chút mờ mịt, đôi mắt hạnh to tròn mơ màng vẫn còn mang nét bất lực, buồn bã vì không chống đỡ nổi khó khăn của việc học tập.

Ông lão sửng sốt một chút, "Du Du làm sao vậy?"

"Cháu không biết làm, cháu sợ sẽ trượt kì thi năm thứ nhất." Nguyễn Du Du lo lắng đến độ muốn khóc, buồn rầu mà kéo kéo tóc, trên đỉnh đầu kẹp hai chiếc kẹp bị cô lấy ra.

Đột nhiên, cô giống như nghĩ ra gì đó, đôi mắt bỗng chốc sáng ngời, "Ông nội, ông có biết ai dạy kèm toán cao cấp không ạ?"

Trực giác của Nguyễn Du Du cho thấy rằng cô đã tìm được giải pháp, trên mạng không có người dạy đại học, nhưng Ông lão biết rất nhiều người, không chừng bạn tốt của ông nội có cháu đang học đại học.

"Toán cao cấp à, có Mộc Dương cũng đang ở học ở đại học Yến Thành, nó hơn cháu hai tuổi, khai giảng này nó sẽ vào năm ba."

"Mộc Dương thành tích rất xuất sắc, dạy toán cao cấp cho Du Du thật sự không thành vấn đề, hơn nữa, nó cũng coi Du Du như đàn em......" Thẩm lão gia cười tủm tỉm nhìn thoáng qua biểu tình vô cảm của Thẩm Mộc Bạch, "Chỉ là, dù xuất sắc thế nào cũng không bằng Mộc Bạch, Mộc Bạch trong mắt ông nội vẫn là ưu tú nhất, trước đây nó học tại trường Thường Thanh Đằng danh giá, ngoài học bổng toàn phần còn có nhiều học bổng khác ――"

"Không phải nói muốn lên mạng tìm gia sư sao?" Thẩm Mộc Bạch đánh gãy lời lão gia, quay đầu hỏi Nguyễn Du Du.

Thanh âm anh thâm trầm, bình tĩnh, ánh mắt đen không có tia cảm xúc nào.

Nguyễn Du Du nhạy cảm nhận ra anh có chút không vui, cô ngẩng đầu đối diện với tầm mắt anh, mím môi, giải thích nói: "Em có lên mạng tìm, nhưng trên mạng đều là gia sư của tiểu học và cao sơ trung, không có gia sư đại học."

Thẩm Mộc Bạch: "......" Anh hơi sơ ý, người bình thường lên đại học đều buông thả, còn ai tìm gia sư để nghiêm túc học chứ.

Mắt của Thẩm lão gia và Thẩm Mộc Bạch có vài phần giống nhau, vừa hẹp vừa dài, chẳng qua ánh mắt của Thẩm Mộc Bạch luôn sâu thăm thẳm, không ai nhìn ra cảm xúc trong đó, còn đôi mắt của Ông lão lại cho người ta cảm giác giống như mắt của lão cáo già.

Lúc này, một nụ cười ranh mãnh chợt lóe lên trong mắt của lão hồ ly kia, "Du Du, đừng lo lắng, nếu ông nội nhờ Mộc Dương đến dạy kèm cho cháu, nó không dám không tới.

Tuy nhiên, nếu Mộc Bạch chịu bỏ chút thời gian giúp cháu, ông cũng không cần nhờ đến Mộc Dương."

Nguyễn Du Du chưa gặp qua Thẩm Mộc Dương, nhưng từ những lời che che giấu giấu trong miệng Đường Tùng Phương, Thẩm Mộc Dương hẳn là con ruột của Đường Tùng Phương.

Đường Tùng Phương và Thẩm Mộc Bạch có quan hệ rất căng thẳng, Thẩm Mộc Dương không chừng cũng sẽ chẳng vui vẻ đến chỗ này.

Nguyễn Du Du thật tình cũng không thích đôi vợ chồng Đường Tùng Phương và Thẩm Vĩnh Hưng này, cũng không muốn thân cận quá với bọn họ, cô đương nhiên vẫn hi vọng Mộc Bạch sẽ đến phụ đạo cho mình, nhưng cô không biết liệu anh có nguyện ý hay không.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!