Chương 9: Tôi không đến để làm phiền anh, tôi đến để cứu anh!

Hoắc Vân Sâm nhìn chú mèo nhỏ đang giả chết trong tay mình như một con cá khô, anh dở khóc dở cười, đầu ngón tay gãi gãi cằm mèo con: "Dám trèo vào phòng anh, mà còn sợ anh phát hiện à?"

Phó Bạch vẫn tiếp tục giả chết: Không nghe không nghe, người đã chết, có chuyện gì thì đốt giấy đi nhé!

Hoắc Vân Sâm bật cười thành tiếng, đặt mèo con xuống. Thấy nó vẫn mềm oặt không động đậy trên chăn, anh chỉ đành bất lực lắc đầu: "Diễn cũng giống lắm, được rồi, dậy đi, anh có nói sẽ trách mày đâu."

Bắt được khoảnh khắc tai mèo con khẽ động đậy, Hoắc Vân Sâm cong mắt cười nói tiếp: "Thật sự không trách mày, nhưng nếu mày còn không dậy, anh đành phải ném mày từ tầng hai xuống thôi."

Lời vừa dứt, Hoắc Vân Sâm thấy Tiểu Bạch lập tức xù lông toàn thân, mắt đột nhiên mở ra, lật người bò dậy, hung dữ một cách đáng yêu với anh: "Meo!"

Phó Bạch tức tối nhìn Hoắc Vân Sâm, sao tướng quân lại có thể xấu tính như vậy, lại còn định ném cậu từ tầng hai xuống. Khó khăn lắm cậu mới trèo lên đây được để chữa trị vết thương ở chân cho anh đấy!

"Cuối cùng cũng chịu dậy rồi à?" Hoắc Vân Sâm lười vạch trần kỹ năng thành tinh của mèo con, rõ ràng đang nhắm mắt mà vẫn có thể hiểu được lời anh nói.

"Meo?" Phó Bạch nghiêng đầu, nhìn vẻ mặt nén cười của tướng quân, lập tức biết mình đã bị lừa.

Đáng ghét, tướng quân lại cố ý dọa cậu.

"Meo!" Phó Bạch giơ móng vuốt lên đánh Hoắc Vân Sâm một cái.

Người đàn ông mặc cho cậu đánh, sau khi bị đánh xong liền ôm mèo con vào lòng, vuốt xuôi bộ lông đang dựng đứng của cậu: "Rồi, rồi, đừng giận nữa, anh đâu phải kẻ bạo hành mèo, sao có thể ném mày xuống từ tầng hai được."

"Meo." Vậy mà anh còn dọa tôi. Phó Bạch bực bội, cố tình cắn một cái vào ngón tay Hoắc Vân Sâm, không dùng sức, chỉ là nhè nhẹ cắn một chút cho hả giận.

Hoắc Vân Sâm xoa đầu cậu: "Tính khí cũng lớn thật, nửa đêm mò vào phòng anh, anh còn chưa nổi giận đâu."

Ờ...

Phó Bạch đang tức giận lập tức trở nên ngoan ngoãn, chột dạ cúi đầu xuống, xòe móng vuốt ra, ngượng ngùng giẫm giẫm lên chăn như thể đang "nhào bột sữa".

Quên mất mình mới là người sai.

Hoắc Vân Sâm nhìn dáng vẻ biết lỗi của nó, khóe môi khẽ cong. Trong đôi mắt xanh biếc ấy, ánh lên ý cười nhàn nhạt. Hai ngón tay thon dài của anh kẹp lấy cằm Tiểu Bạch, nâng lên: "Có phải mày muốn ngủ cùng anh không?"

"Meo." Phó Bạch chớp chớp mắt tỏ vẻ dễ thương. (Biết mục đích của tôi rồi thì cứ thuận theo đi.)

Không ngờ, người đàn ông vẫn thẳng thắn từ chối: "Ngoan, mày phải học cách tự ngủ, mau về đi." Anh đẩy Tiểu Bạch một cái, ra hiệu cho nó rời đi.

Phó Bạch không chịu, hai chân ngắn cũn vòng lấy cổ tay Hoắc Vân Sâm, ngẩng mặt kêu nũng nịu: "Meo, meo, meo." (Tôi muốn ngủ với anh, cho tôi ngủ với anh đi mà.)

Hoắc Vân Sâm chọc vào móng vuốt của Tiểu Bạch: "Không được làm nũng."

"Meo meo meo." (Không làm nũng sao mà chữa chân cho anh được!)

Sợ tướng quân lại đuổi mình, Phó Bạch liền diễn một màn ăn vạ tại chỗ, thân thể lại mềm oặt đổ rạp xuống giường, bốn cái chân ngắn ngủn cố gắng duỗi thẳng, im lặng nói với Hoắc Vân Sâm rằng cậu đã dính chặt trên giường anh rồi.

Hoắc Vân Sâm nhìn dáng vẻ lì lợm của mèo con mà hơi nhức đầu. Thật ra anh cũng không ngại cho mèo ngủ cùng, chỉ là Tiểu Bạch bây giờ thông minh như một con người, mà anh lại thường xuyên mất ngủ vì đôi chân của mình, nên không muốn để Tiểu Bạch biết rằng thực ra đối với chuyện tàn tật này, anh không hề bình tĩnh và thờ ơ như vẻ bề ngoài.

Kiêu ngạo, đó là thứ đã khắc sâu vào xương tủy của Hoắc Vân Sâm.

Mà Tiểu Bạch, lại là người nhà mà anh muốn cưng chiều hết mực. Bất kể nó có thành tinh hay không, sau này sẽ tinh ranh đến mức nào, anh đều chỉ muốn chăm sóc nó thật tốt, để nó có một kiếp mèo không lo không nghĩ.

"Meo." Phó Bạch thấy Hoắc Vân Sâm vẫn chưa đồng ý, cậu lo lắng vặn vẹo người cọ vào anh, đôi mắt đáng thương nhìn anh: "Meo."

(Mau đồng ý cho tôi ngủ cùng anh đi, tôi không đến để làm phiền anh đâu, tôi đến để cứu anh đó!)

Giọng nói nũng nịu của mèo con vừa đáng thương vừa đáng yêu, Hoắc Vân Sâm chưa bao giờ biết mình lại là người dễ bị lay động như vậy. Nhưng đối mặt với con mèo nhỏ mà mình nuôi, có những lời dường như thật sự không thể nói ra một cách tùy tiện được.

Hoắc Vân Sâm đành chịu, giả vờ giận dỗi nhẹ nhàng kéo cái má tròn của Tiểu Bạch: "Thật hết cách với mày rồi, nhưng chỉ tối nay thôi biết chưa?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!