Chương 8: Tiểu Bạch cố ý giả chết để đối phó

Từ nhỏ Hoắc Vân Sâm đã có một thói quen, đó là trước khi ngủ luôn phải rèn luyện thân thể. Dù hiện giờ đôi chân đã tàn phế, anh vẫn kiên trì giữ thói quen này. Dù sao phần th*n d*** đã không còn cảm giác, anh càng không thể để phần thân trên của mình yếu ớt thêm nữa.

Ăn tối xong, nghỉ ngơi thêm một tiếng, Hoắc Vân Sâm theo lệ thường đến phòng gym trên tầng hai. Phó Bạch cũng muốn đi theo, nhưng vị tướng quân mà cậu đã bám dính cả ngày lại chặn cậu lại vào lúc này: "Tiểu Bạch, anh đi tập thể dục, mày tự đi chơi đi, không cần theo anh nữa."

Phó Bạch đứng cạnh xe lăn của anh, ngẩng cao đầu, vẻ mặt nghi hoặc: "Meo?"

(Tôi muốn đi theo anh.)

Hoắc Vân Sâm khẽ nhếch môi, cúi người xoa đầu cậu: "Xin lỗi, lúc anh tập thể dục không thích có người khác nhìn, nên mày đi chơi đi."

Anh quay đầu nhìn chú Trần: "Chú Trần, giao Tiểu Bạch cho chú đấy."

Dặn dò xong, anh gọi robot đưa mình lên tầng hai. Phó Bạch sững người một lúc, nhấc chân định đi theo, nhưng đã bị chú Trần bế lên. Phó Bạch đạp đạp hai chân, khó hiểu quay đầu "meo" một tiếng với Chú Trần.

Chú Trần vỗ về vuốt lông cậu: "Tiểu Bạch ngoan, tướng quân tập thể dục không thích có người khác xem." Vừa nói, ông vừa liếc nhìn Hoắc Vân Sâm đang được robot đưa lên tầng hai. Đợi robot đẩy Hoắc Vân Sâm vào phòng gym rồi, ông mới nói tiếp với giọng cực nhỏ: "Sau khi tướng quân bị thương chân, ngài ấy không thích người khác tự ý vào phòng tập của ngài ấy nữa."

Phó Bạch đang giãy giụa với chú Trần bỗng khựng lại, kinh ngạc nhìn chú Trần.

Nhưng chú Trần đã chìm vào dòng suy nghĩ của mình, không để ý đến sự bất thường của cậu, tiếp tục nói: "Đừng nhìn tướng quân lúc nào cũng bình thản như người bình thường, dường như chẳng mảy may để ý chuyện đôi chân, nhưng thực ra ngài ấy rất để tâm. Ta theo ngài ấy 20 năm, tự thấy vẫn hiểu ngài ấy. Tướng quân ngài ấy... trong lòng ngài ấy khổ sở lắm, nên không muốn chúng ta nhìn thấy dáng vẻ chật vật của mình."

Cúi đầu xuống, chú Trần nhìn Tiểu Bạch với ánh mắt ngấn lệ: "Tiểu Bạch, con có thể hiểu cho tướng quân không?"

Phó Bạch ngẩn người.

Chú Trần dụi mắt, rồi chợt cười: "Xem ta này, lại đi nói những chuyện này với một con mèo nhỏ như con, con làm sao mà hiểu được."

Nâng con mèo nhỏ trong tay lên, chú Trần xoay người đưa nó về phòng ngủ của mình: "Đi nào, chú Trần chơi với con."

Phó Bạch không giãy giụa nữa, mà từ từ cúi đầu xuống, ở nơi mà chú Trần không nhìn thấy, mắt cậu cũng đỏ hoe.

Cậu hiểu, sao cậu lại không hiểu được nỗi buồn của tướng quân chứ.

Cũng là một 'quân nhân' đã từng tham chiến, cậu hiểu rõ chết không đáng sợ, đáng sợ là sống không bằng chết.

Mà liệt nửa người, chẳng phải chính là sống không bằng chết sao?

...

Có kinh nghiệm bị tướng quân không cho vào phòng gym, nên khi bị tướng quân từ chối ngủ chung phòng, Phó Bạch cũng không ngạc nhiên nữa, vui vẻ chấp nhận kết quả này.

Đương nhiên, chấp nhận không có nghĩa là ngồi chờ chết.

Hai giờ sáng, Phó Bạch đoán chừng tướng quân đã ngủ say, bèn lặng lẽ từ nhà mèo của mình nhảy ra sân sau, tránh né những con robot tuần tra suốt đêm, thân hình nhanh nhẹn chạy đến bức tường đối diện với phòng ngủ của tướng quân ở lầu trên.

Ngẩng đầu nhìn lên, dưới ánh trăng sao sáng tỏ, phòng ngủ của tướng quân tối đen như mực, yên tĩnh không một tiếng động, vừa nhìn là biết đã ngủ say rồi!

Phó Bạch vui mừng cười toe toét, mài mài móng vuốt của mình trên bãi cỏ, hai mắt sáng rực nhìn vào bức tường gồ ghề xây bằng đá.

Quả nhiên từ khi xuyên thành mèo, vận may của cậu vẫn luôn rất tốt. Bức tường này chẳng phải là nơi rất thích hợp để một con mèo như cậu leo lên sao?

Tướng quân, anh chờ đó, tôi đến để cứu đôi chân của anh đây!

Trên lầu, Hoắc Vân Sâm lại mơ thấy ngày hôm đó. Đó là một tháng sau khi chân anh bị thương, vị bác sĩ khoa xương khớp giỏi nhất Đế Quốc đứng trước mặt anh, áy náy cúi đầu: "Tướng quân, xin thứ lỗi cho sự bất tài của tôi, đôi chân của ngài đã... đã... không còn cách nào nữa rồi."

Hoắc Vân Sâm nằm trên giường, hai tay giấu dưới chăn siết chặt lấy ga giường, nhưng vẻ mặt lại lạnh lùng vô cảm nói: "Thật sự không còn cách nào sao? Một chút cũng không?"

Lưng của vị bác sĩ lại cong xuống thêm một chút: "Không còn, trừ khi... trừ khi... cưa cả hai chân để lắp chân giả cơ khí."

Hoắc Vân Sâm nhắm chặt mắt lại, mu bàn tay nổi đầy gân xanh: "Được, tôi biết rồi, cảm ơn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!