Chương 7: Sắp lộ sạch cả quần lót rồi

Phó Bạch mừng rỡ nhìn tướng quân đi ra ngoài, đúng là ông trời cũng đứng về phía cậu rồi! Cậu vội vàng bắt đầu tìm kiếm xem thế giới mà mình đang ở rốt cuộc là như thế nào.

Thì ra thế giới này ngoài việc phân chia nam nữ, còn có sự phân chia giữa Alpha, Beta và Omega, mà mỗi loại lại chia ra nam nữ riêng biệt. Hơn nữa nam Omega còn có thể mang thai!

Phó Bạch choáng đến mức cằm suýt rớt xuống đất. Thảo nào tướng quân lại đính hôn với chàng trai có vẻ ngoài mềm mại kia. Ban đầu cậu còn tưởng tướng quân là người đồng tính. Nhưng sau khi tìm hiểu về việc tướng quân hủy hôn, cậu mới phát hiện người tên Quý Nhiễm kia là một Omega. Vậy xem ra tướng quân có khuynh hướng giới tính bình thường.

Qua tìm kiếm, Phó Bạch còn biết được, ba loại người ABO này trước đây sẽ tiết ra một thứ gọi là chất dẫn dụ, Omega còn có kỳ ph*t t*nh, bắt buộc phải được Alpha đánh dấu. Nhưng theo dòng tiến hóa kéo dài hàng ngàn năm, những đặc điểm đó đã biến mất. Giờ đây, ABO chỉ còn là cách phân loại giống chủng tộc mà thôi.

Wow, thế giới này thật là kỳ diệu.

Không biết sau này nếu cậu hóa thành hình người thì sẽ thuộc loại nào trong ba loại này, hay là không thuộc loại nào cả?

Phó Bạch lại đi tìm kiếm những nội dung khác, xem càng nhiều, cậu càng hiểu rõ hơn về thế giới mới này. Hóa ra nơi cậu đang sống gọi là Đế Quốc, sử dụng cơ giáp làm vũ khí, nằm trên hành tinh Hải Lam Tinh giữa vũ trụ mênh mông. Ngoài Đế quốc ra, trong vũ trụ còn có rất nhiều quốc gia khác, hầu hết đều nhỏ bé, chỉ có hai quốc gia đủ sức đối đầu với Đế quốc, một là Mạc Đa Quốc do người tộc Trùng tạo thành, và hai là Mục Nhị Tinh Quốc do người tộc Răng Nhọn tạo thành.

Ba cường quốc tạo thành thế chân vạc kiềm chế lẫn nhau, vừa giao thương vừa cạnh tranh, thỉnh thoảng còn bùng nổ xung đột dữ dội.

Vết thương ở chân của Hoắc Vân Sâm chính là do bọn Trùng tộc gây ra trong một cuộc chiến tranh cục bộ nhằm cướp đoạt tài nguyên năng lượng của Đế Quốc.

Trong trận chiến đó, Trùng tộc đã bắt giữ hàng trăm người dân Đế Quốc làm tù binh. Hoắc Vân Sâm nhận lệnh đến đàm phán, nhưng lại bị Trùng tộc giở thủ đoạn, suýt khiến cả đội quân anh mang theo bị tiêu diệt. May mà Hoắc Vân Sâm trí dũng song toàn, đã dẫn dắt các binh lính còn lại phá vỡ vòng vây, giáng một đòn nặng nề vào kẻ địch, giải cứu thành công con tin.

Nhưng anh cũng bị một tên Trùng tộc đã mai phục từ lâu làm bị thương cả hai chân. Khi được đưa đến bệnh viện, các bác sĩ địa phương đã bó tay chịu thua. Sau đó anh lập tức được chuyển đến bệnh viện tốt nhất Đế Quốc, nhưng vẫn không thể cứu chữa được.

Phó Bạch lướt xem những công trạng hiển hách trong quá khứ của Hoắc Vân Sâm, bất giác vành mắt đã đỏ hoe. Một người kiệt xuất như thế mà lại phải chịu cảnh tàn tật suốt đời ở tuổi 30.

Cậu nghĩ, nếu để tướng quân lựa chọn, e là anh thà chết nơi sa trường còn hơn là phải sống nửa đời còn lại trong cảnh tàn phế thế này.

Cậu thật lòng hy vọng dị năng của mình có thể nhanh chóng hồi phục, như vậy cậu có thể lập tức chữa trị cho tướng quân, ít nhất là cho anh một chút hy vọng.

Phó Bạch giơ móng vuốt mèo lên thử lại dị năng, vẫn có, nhưng chỉ có một chút xíu, nhiều nhất chỉ có thể chữa lành vết trầy xước, còn việc phục hồi đôi chân đã hoại tử thì hoàn toàn không thể.

Cậu thở dài đầy tiếc nuối, rồi tự an ủi mình nóng vội hỏng việc, cứ từ từ thôi, dù sao có cậu ở đây, tướng quân sẽ không phải tàn tật cả đời.

Tra xong những chuyện mình muốn biết, Phó Bạch bắt đầu xóa dấu vết các trang web đã xem. Cậu đâu có ngốc, nếu trả lại cho tướng quân bị anh biết mình đã xem những nội dung này, chẳng phải chuyện mình thành tinh sẽ bị lộ tẩy sao?

Khi Hoắc Vân Sâm quay lại phòng ngủ lần nữa, anh thấy Tiểu Bạch đang ngồi trên ban công, dùng móng vuốt gõ loạn lên thiết bị, màn hình xanh được chiếu ra đã tắt từ lâu, có lẽ là bị nó bấm tắt mất, mà nó lại không biết mở lên thế nào nên đang nghịch ngợm thiết bị.

Hoắc Vân Sâm hơi sững người, thầm nghĩ: Có lẽ Tiểu Bạch không thành tinh đến mức như mình nghĩ?

"Tiểu Bạch, mày tắt thiết bị rồi à?" Hoắc Vân Sâm điều khiển xe lăn đi tới.

Phó Bạch giả vờ như vừa mới biết anh vào, nghiêng đầu ngơ ngác nhìn anh: "Meo~"

Rồi cậu còn cố tình cào cào cái thiết bị, thậm chí khẽ đẩy nó về phía anh, y như bao con mèo nghịch ngợm khác thường làm vậy.

Mèo đôi khi hay táy máy, thích gạt đổ đồ vật lung tung.

Hoắc Vân Sâm cúi người nhặt thiết bị lên, vẫy tay với Tiểu Bạch: "Lại đây."

Tiểu Bạch "meo" một tiếng, thong thả đi tới, bám vào ống quần của tướng quân leo lên. Hoắc Vân Sâm dùng tay đỡ nó một cái, đặt lên đùi mình, lắc lắc thiết bị hỏi nó: "Còn muốn chơi cái này nữa không?"

Phó Bạch dùng móng vuốt đẩy thiết bị ra, ý là không chơi nữa.

Hoắc Vân Sâm chiều theo ý nó, đặt thiết bị lại lên tủ đầu giường: "Không chơi cũng tốt, chơi lâu hại mắt, đi nào, anh đưa mày đi tắm."

Vết thương của Tiểu Bạch không rách da, có thể tắm được, hơn nữa đã nửa tháng nó chưa tắm rồi. Hôm nay lại chơi ở sân sau nhà cũ lâu như vậy, người đầy bụi bẩn.

Mỗi phòng tắm trong nhà đều có bồn tắm cho mèo được thiết kế riêng cho Tiểu Bạch, có đèn sưởi bao quanh, để khi xả nước và kì cọ, nhiệt độ vẫn đủ ấm, không lo bị cảm lạnh.

Phó Bạch ngoan ngoãn ngồi trên bồn tắm, rất phối hợp để Hoắc Vân Sâm tắm rửa cho mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!