Chương 6: Lộ tẩy rồi!

Phó Bạch bị tướng quân lừa cho một vố,  cậu giận lắm, giận đến nỗi ăn sạch cả túi bánh quy cho mèo. Về đến nhà, cậu còn cố tình nhảy ra khỏi xe trước, vẫy vẫy đuôi, một mình đi thẳng vào nhà không thèm ngoảnh đầu lại.

Hoắc Vân Sâm và chú Trần xuống xe sau đều nhìn theo cậu.

Chú Trần buồn cười nói: "Hình như Tiểu Bạch đang giận ngài rồi."

Ánh mắt Hoắc Vân Sâm dịu dàng, đôi đồng tử xanh lục lặng lẽ dõi theo bóng lưng mũm mĩm của Tiểu Bạch, khẽ hỏi: "Chú Trần, chú có cảm thấy Tiểu Bạch dạo này trở nên thông minh hơn không?"

"Ừm, đúng là thông minh hơn rồi." Chú Trần đẩy xe lăn của Hoắc Vân Sâm vào nhà.

Hoắc Vân Sâm nói: "Nó cứ như thể thành tinh rồi vậy, chuyện này có bình thường không?"

Chú Trần bật cười thành tiếng: "Đương nhiên là bình thường rồi, động vật cũng có những con rất thông minh và hiểu được tính người mà. Tướng quân, chẳng lẽ ngài đang nghi ngờ Tiểu Bạch có chỗ nào không đúng à?"

Hoắc Vân Sâm khẽ nhíu mày: "Chú nói nó như vậy là bình thường sao?"

Sao anh nhìn thế nào cũng thấy không bình thường nhỉ?

Rõ ràng lúc ở trên xe, con mèo nhỏ này đã học được cách gật đầu, nhưng lại cố tình giả vờ như không biết, đến khi muốn ăn bánh quy quá mới gật đầu. Tinh ranh như vậy, liệu một con mèo bình thường có thể làm được không?

Chú Trần đẩy Hoắc Vân Sâm vào phòng khách, sau đó bấm vài cái trên thiết bị đeo ở cổ tay trái, rồi quét ngón tay một cái, thông tin trong thiết bị lập tức được chiếu lên không trung, một tấm màn sáng màu lam trong suốt xuất hiện, hiển thị hàng loạt giao diện video.

Chú Trần chọn một cái, mở ra: "Tướng quân, ngài xem cái này đi, đây là một blogger thú cưng mà tôi vẫn luôn theo dõi trên mạng, con mèo nhỏ mà cô ấy nuôi cực kỳ hiểu ý người. chủ nhân nói gì nó cũng đáp lại, còn biết tự mở cửa, mở tủ để ăn vụng hạt mèo nữa cơ."

Hoắc Vân Sâm yên lặng xem đoạn video, trong đó một con mèo mướp đang ăn trộm thức ăn trong tủ. Giữa chừng, chủ nhà từ phòng khách đi tới, con mèo nhỏ lại giấu phần thức ăn chưa ăn hết xuống gầm giường, rồi tự mình nằm bò ra đất giả vờ ngủ.

Nếu chủ nhà không lắp camera khắp nơi, chắc sẽ không bao giờ phát hiện ra con mèo này ăn vụng.

"Tướng quân, ngài xem đi, con mèo này có phải giống như thành tinh rồi không? Nó còn có rất nhiều trò ma mãnh khác nữa, để tôi tìm cho ngài xem." Chú Trần lại lướt thêm vài video cho Hoắc Vân Sâm xem. Tất cả đều là con mèo này, với đủ các hành động thực sự như đã thành tinh, cực kỳ thông minh và lanh lợi.

Hoắc Vân Sâm im lặng.

Chú Trần liếc nhìn sắc mặt của anh, cười nói: "Tướng quân, ngài không thích lên mạng, cũng không thích lướt xem mấy video ngắn về thú cưng như này, nên không biết thực ra có rất nhiều chó mèo đều rất thông minh, đặc biệt là thông minh đến mức hiểu được tính người. Tôi thấy á, Tiểu Bạch nhà chúng ta bây giờ cũng gần như thông minh đến mức hiểu tính người rồi.

Nếu chúng ta quay video của nó đăng lên mạng, chắc chắn nó sẽ nhanh chóng trở thành một chú mèo nổi tiếng."

Thật sự chỉ vậy thôi sao?

Sau khi xem video vừa rồi, Hoắc Vân Sâm vừa thấy lời chú Trần nói có lý, lại vừa cảm thấy Tiểu Bạch của mình không chỉ đơn giản như thế.

Anh có một loại trực giác khó giải thích — Tiểu Bạch của anh còn thông minh hơn cả con mèo mướp trong video kia!

Đang nghĩ đến đó, liền thấy con mèo nhỏ chẳng biết từ đâu chui ra, hai chân sau chống đất, đôi chân trước bấu vào ghế sofa, đôi mắt đen nhánh mở to tròn vo, chăm chú nhìn lên tấm màn sáng giữa không trung.

Vừa nãy Phó Bạch ở xa nên không nhìn rõ, giờ lại gần mới phát hiện, màn sáng kia giống hệt cảnh trong phim khoa học viễn tưởng mà cậu từng xem, hình ảnh có thể chiếu lên không trung.

Cậu liếc sang cổ tay chú Trần, thấy một chiếc vòng đen có màn hình nhỏ phát sáng xanh, chính là nguồn đã tạo ra hình chiếu trên không trung này.

Đây là điện thoại hay máy tính của thế giới này sao?

Tiên tiến quá đi mất.

Cậu muốn chơi.

Phó Bạch giơ móng vuốt cào cào lên màn sáng, rồi ngẩng đầu kêu một tiếng "meo" về phía Hoắc Vân Sâm.

(Tôi muốn chơi, cho tôi chơi một lát đi.)

Hoắc Vân Sâm hiểu ngay ý của nó, bèn bế mèo lên đặt vào lòng, kéo màn hình xuống thấp hơn một chút để nó có thể chạm tới: "Chơi đi, muốn chơi gì nào?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!