Từ trước tới nay, Hoắc Vân Sâm chưa từng thật sự nổi giận với người nhà, đặc biệt là 3 người em trai. Mặc dù lúc nhỏ Hoắc Đông và Hoắc Minh vì ghen tị mà từng nói những lời hỗn xược với anh, nhưng Hoắc Vân Sâm chưa bao giờ trách phạt họ.
Có lẽ chính vì vậy mà đã dung túng cho thói kiêu căng của Hoắc Đông và Hoắc Minh, thậm chí khiến họ nghĩ rằng anh cả đã tàn tật, phải ngồi xe lăn thì họ có thể trèo lên đầu lên cổ anh làm càn. Thế nhưng vào giờ khắc này, nhìn thấy Hoắc Vân Sâm đang nổi giận thật sự, Hoắc Minh chỉ cảm thấy đầu gối mình run lên bần bật.
Cố gắng chống đỡ đôi mắt màu xanh biếc của anh cả trong ba giây, cuối cùng Hoắc Minh cũng chịu thua, sắc mặt xám xịt cúi đầu, hai tay siết chặt: "Xin lỗi anh cả, chuyện này là lỗi của em."
Hoắc Vân Sâm lạnh lùng nhìn hắn: "500 cái hít đất, làm chưa xong thì không được đứng lên."
"Cái gì? Anh cả, anh còn muốn phạt em?" Hoắc Minh kinh ngạc ngẩng đầu.
Hoắc Vân Sâm lướt mắt qua hắn: "Không muốn làm? Hay cậu nghĩ tôi nên điều tra kỹ xem tại sao cậu lại đá Tiểu Bạch?"
Sắc mặt Hoắc Minh lập tức tái mét, biểu cảm chột dạ bày ra rõ ràng, tất cả mọi người ở đây đều nhìn ra được. Chỉ e là hắn đá Tiểu Bạch không chỉ vì Tiểu Bạch cào rách tay hắn, hay nói đúng hơn, mà hẳn là trước đó chính hắn đã làm gì đó, Tiểu Bạch mới cào lại.
Hoắc Chấn Hải nghĩ đến những lời con trai mình thỉnh thoảng nói xấu Hoắc Vân Sâm ở nhà, sắc mặt tái xanh đi tới, đá mạnh một phát vào sau đầu gối con trai: "Đồ vô dụng! Nổi giận với một con mèo còn chưa cao đến đầu gối mày, mày xem lại cái bộ dạng của mày xem còn chút khí độ và bản lĩnh của một quân nhân không? Đúng là mất mặt xấu hổ! Cút ra ngoài hít đất!"
Hoắc Minh cố nhịn đau, không dám cãi lại câu nào, hắn giống như quả cà tím bị sương đánh, ủ rũ đi ra sau viện hít đất.
Hôm nay thật là xui xẻo! Lại bị một con mèo hại cho thê thảm như vậy!
Sau khi hắn đi ra ngoài, Hoắc Đông lập tức trở thành tâm điểm mới, hắn vội vàng giơ hai tay lên làm động tác đầu hàng: "Anh cả, em không có đánh Tiểu Bạch, không tin anh cứ hỏi nhóc Tư đi."
Hoắc Vân Sâm nhìn chằm chằm hắn một lúc, cuối cùng không nói gì thêm, chỉ bảo chú Trần đang nghỉ ngơi trong phòng quản gia ra xe lấy thuốc trị thương đặc chế cho mèo.
Tự tay bôi thuốc cho mèo con xong, Hoắc Vân Sâm cũng không còn tâm trạng chơi bài nữa, ngay cả cơm tối cũng không muốn ăn, liền đưa Tiểu Bạch và chú Trần về nhà.
Ông cụ Hoắc không giữ lại được, đành lưu luyến nhìn đứa cháu đích tôn rời đi. Sau khi không còn thấy bóng dáng nữa, ông quay đầu lại trừng mắt dữ dội với thằng con thứ ba: "Mày về nhà dạy dỗ lại con trai mày cho tao. Tao đã nói người một nhà không được đấu đá lẫn nhau. Nó có hiểu thế nào là cùng vinh cùng nhục, cùng hưởng cùng chịu không hả? Nếu sau này còn xảy ra chuyện như hôm nay, tao sẽ đích thân dạy con thay mày!"
"Vâng vâng vâng, ba, con biết rồi." Hoắc Chấn Hải lau mồ hôi trên trán, liên tục gật đầu.
Chú Hai dáng cao gầy, cứ tưởng mình không sao, ai ngờ cũng bị ba lườm cho một cái, ông ta lập tức thức thời gật đầu: "Ba, con sẽ dạy dỗ thằng Đông, ba yên tâm!"
"Hai năm nay sức khỏe của Bệ hạ lúc tốt lúc xấu, nhưng Bệ hạ lại chậm chạp không lập Thái tử, các thế lực đều đang trong trạng thái vô cùng nhạy cảm. Hiện tại, tuy nhà họ Hoắc chúng ta mất đi chiến lực lớn nhất là Vân Sâm, nhưng những gia tộc bình thường cũng không thể so bì được với chúng ta. Trong mắt người ngoài, nhà họ Hoắc chúng ta mãi mãi là một thể thống nhất, cho nên nội bộ chúng ta càng phải đoàn kết nhất trí.
Con trẻ nông nổi, đầu óc chưa thấu đáo thì còn đỡ, nhưng hai đứa bây sống từng này tuổi rồi mà cũng không biết phân biệt nặng nhẹ sao?"
Chú Hai và chú Ba gật đầu lia lịa, đồng thanh đảm bảo sẽ về quản giáo con cái cẩn thận.
Ông cụ Hoắc lại lườm họ một cái thật sắc, bực bội đẩy họ ra, chống gậy vào nhà. Một đám vô dụng! Chỉ có Vân Sâm là bất kể mưu lược hay dũng khí đều là xuất chúng, đáng tiếc trời cao đố kỵ người tài, đứa cháu ngoan của ông mới 30 tuổi đã phải chịu tàn tật suốt đời. Nửa đời sau dài đằng đẵng, một đứa trẻ kiêu ngạo như Vân Sâm phải sống thế nào đây!
Phó Bạch không ngờ vì mình bị thương mà tướng quân lại vừa trừng phạt em trai, vừa bỏ bữa tối để đưa cậu về nhà sớm. Cậu cảm thấy mình giống như kẻ thứ ba xen vào phá vỡ hạnh phúc gia đình người ta, trong lòng dâng lên một nỗi áy náy khó tả.
Cuộn tròn trên đùi tướng quân, Phó Bạch ngẩng đầu len lén quan sát sắc mặt anh, anh bình tĩnh lạnh nhạt, trông không giống như còn tức giận, nhưng quanh thân lại toát ra hơi thở lạnh lẽo, như một vũng nước chết không gợn sóng. Phó Bạch dùng hai chân sau ngắn cũn đứng dậy, đặt hai chân trước lên ngực anh, khe khẽ kêu một tiếng "meo" mềm mại.
Có thể nghe ra cậu đang an ủi người khác.
Hoắc Vân Sâm chợt cảm thấy có lẽ con mèo nhỏ này đã thành tinh thật rồi, bởi mỗi tiếng kêu của nó dường như đều ẩn chứa tình cảm giống con người, khiến anh như nghe thấy nó đang nói: Đừng giận nữa, cười lên đi mà.
Ngón tay thon dài của anh khẽ vuốt qua chỗ bị thương trên người con mèo, giọng dịu đi: "Còn đau không?"
"Meo." Vẫn còn hơi đau một chút, nhưng không nghiêm trọng đâu. Anh đừng tự trách, cũng đừng giận dữ, tôi không yếu ớt đến vậy đâu.
Một hỏi một đáp, con mèo này cứ như thật sự nghe hiểu lời anh nói vậy. Nhưng trước kia đâu có thông minh thế này, Tiểu Bạch vốn là do hai năm trước anh cõng một bà lão về nhà, bà cụ đó nhất quyết muốn tặng nó cho anh. Lúc đó, con mèo Napoleon chân ngắn nhà bà cụ vừa sinh một lứa, anh không thể từ chối thịnh tình, bèn chọn con trắng nhỏ ngốc nhất trong đàn. Cả một lứa, chỉ có Tiểu Bạch đã hai tháng mà đi đường vẫn còn loạng choạng, ngơ ngác vụng về, vừa ngốc lại vừa đáng yêu.
Nhưng rốt cuộc là từ lúc nào Tiểu Bạch lại trở nên thông minh như vậy? Đôi mắt tràn đầy linh khí, như thể biết nói tiếng người.
"Sao hôm nay mày lại cào Hoắc Minh?" Hoắc Vân Sâm ngốc nghếch, lại đi hỏi một con mèo câu hỏi này.
Quả nhiên chỉ nghe Tiểu Bạch "meo meo meo" mấy tiếng, chẳng biểu đạt được gì rõ ràng. Hoặc cũng có thể, là do anh không hiểu tiếng mèo thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!